đam mỹ người bất tử
Download nhạc Mp3 Hồi Ức (Người Bất Tử OST) miễn phí chỉ với 1 cú nhấp chuột, hãy truy cập TaiNhacMp3.Biz để tải nhạc mới nhất, các bài hát hot nhất, Tải Nhạc Hay Hồi Ức (Người Bất Tử OST) tại TaiNhacMp3.Biz. Nghe nhạc với bạn bè của bạn! Chia sẻ bài hát này ngay bây
Thể loại truyện Đam Mỹ lãng mạn dành cho các bạn đọc đam mê với những tuyển tập mới, hay nhất được cập nhật thường xuyên và vô vàn về loại như: ngược, sủng, trọng sinh, h tục sm, tổng tài, vườn trường Tây Tử Tự. Full. 1665841037. Kết Mộng Xuân. Bất Tồn
Truyện Người Bất Tử thuộc thể loại: Truyện Đam Mỹ, Hài Hước, Mạt Thế full đầy đủ, cập nhật, truyện được viết bởi tác giả Hoài Thượng. Đọc truyện ngay tại Truyenff.org
Lừa Đảo Vay Tiền Online. Thông tin truyện Người Bất Tử Tác giả Đánh giá từ 0 lượt Đám bạn bè đồng đội cùng quần chúng zombie kêu gào đòi ăn. “Khi chúa Jesus ngự xuống lần nữa, những kẻ đã chết trong Đức Kitô nhất định sẽ đội mồ sống dậy đầu tiên.” – Trích 《Thư thứ nhất gửi tín hữu Thêxalônica 416》 Nạn virut Zombie bùng nổ vào năm 2019, chỉ trong một thời gian ngắn đã càn quét hết tất cả trên mặt tin tức đều bị gián đoạn, điện nước thì bị cắt không còn dùng được, hóa chất thì tràn lan còn nhà máy hạt nhân thì phát hỏa bốc cháy. Giáo đường nổ ầm một tiếng rồi sụp xuống, ngọn lửa hóa thành hai màu trắng đen, bay lên vòm trời âm u. Tiếng gào khóc thảm tiêu tan vào hư vô, cơn gió mang tro cốt cuốn đi, tỏa đến khắp các nẻo hoang phố trở thành vùng đất của địa ngục. Tư Nam/Noah Chong là một Omega cực kỳ mạnh mẽ, đi ngược lại định kiến Omega phải yếu đuối. Quá trình trưởng thành của Tư Nam ảnh hưởng rất lớn đến tính cách của hắn, ác liệt và tàn nhẫn. Nhưng Tư Nam còn có một mặt ấm áp quan tâm, và được bộc lộ khi gặp đội 118, nhất là Chu Nhung. Chu Nhung cứ hay bày ra vẻ mặt cười cười nói nói lưu manh dù là vỏ bọc. Vài người còn lại trong đội 118 đều đáng yêu. Lauren thì là biến thái, yêu ích kỷ đáng sợ, đúng chuẩn phản diện. Truyện đánh đấm rất đã. Không phấn hồng tình yêu, không sủng ngọt, nhưng đủ thực tế, đủ ấm áp. Truyện là một quyển mạt thế đáng đọc. Danh sách chương Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50
Thuộc truyện Người Bất Tử Chương 39Dịch Khởi Linh***“Không ai giúp được mày, không ai đến cứu mày, mọi người đều khinh bỉ không thèm làm bạn với mày.”“Mày là một con quái vật trời sinh.”………….Thịt thối, sâu độc, cánh tay khô quắt vung loạn xạ, răng nhọn dữ tợn……Zombie có mặt ở khắp nơi, che lấp cơn ác mộng dài bất tận. Cậu bé Tư Nam hoảng sợ quay đầu, trong mộng chỉ có cây thập tự giá cao ngất ở phương xa, giáo đường lẳng lặng sụp xuống trong ngọn lửa màu đen, thanh âm của cha sứ vang vọng trong vòm trời“Chiến sĩ không bao giờ chết, thời kì đen tối của tương lai…………”“Đội mồ sống dậy, sẽ có được sự vĩnh hằng.”Con ngươi màu hổ phách của đứa trẻ co rút lại theo bản năng, nó muốn chạy trốn mà không thể tìm được nơi náu mình, tất cả ý thức đều bị giọng nói quen thuộc mà lạnh băng kia bao phủ“Cảnh tượng giả thiết thiết lập bộ máy kiềm chế cảm xúc, tỷ lệ tấn công giết chết ít hơn 2/1s, xác nhận đã thất bại, phải chịu giật điện.”“Thời gian bắt đầu.”Nhan Hào tuyệt vọng giận dữ gào to “── Tư Nam!”Chưa kịp dứt lời, Tư Nam tung một cú theo phản xạ, đá bay lồng ngực cậu ta, sau lưng đập mạnh vào bức tường!Cú đá khủng khiếp đến nỗi khiến cơ thể Nhan Hào bật ngược về, không kịp đề phòng phun ra bọt máu. Giây tiếp theo, yết hầu bị ngón tay khóa chặt, sức mạnh cực lớn làm cậu ta bị đè lên mặt tường lần nữa, kế đó không kiểm soát được bị hắn xách lên.“………….” Hai mắt Nhan Hào trợn to, cố gắng vùng vẫy song không có ích gì, cậu ta nhận ra mũi chân của bản thân đã rời khỏi mặt đất“Tư………..Nam………….” Nhan Hào rít hai chữ này từ kẽ Nam lạnh lùng thờ ơ. Hắn cứ như một cỗ máy chiến đấu lạnh lẽo mạnh mẽ, không có tư duy hay nhân tính, cái tay khóa chặt yết hầu Nhan Hào kia y như sắt thép, không hề nhúc nhích tí mà, đôi mắt của hắn chỉ nửa khép, lông mi dày rậm che đậy tất cả thần sắc, thậm chí còn không nhìn thấy tiêu cực trong mặt Nhan Hào nhanh chóng chuyển thành màu đỏ, sau đó tức tốc tím lại, cái tay không bị trật khớp run lẩy bẩy tóm chặt cổ tay Tư Nam. Song, dưới tình trạng thiếu oxi trầm trọng, tất cả hành động đấu tranh đều như trứng chọi với đá, đến nỗi không thể khiến ngón tay Tư Nam buông lỏng được tí nào.………….Vì sao………Cậu ta đau đớn tỉnh lại đi…………Xin xin cậu đó, Tư Nam, tỉnh tỉnh dậy đi……..Sự cầu xin trong lòng Nhan Hào chắc chắn sẽ thành số Hào nghe thấy tiếng tiếng crặc crặc do xương cổ không chịu được sức ép, ánh mắt mơ hồ dần dần biến thành màu đen, đến nỗi không còn cảm nhận cơn đau truyền đến từ vùng cổ tay bị trật khớp; trước một giây chìm vào vực sâu, cậu ta nhìn thấy Tư Nam giơ tay lên, ngón tay sắc bén như mũi dao, móc lấy nhãn cầu của chính mình.***Tôi là ai?Tôi sinh ra như thế nào?Trong muôn vàn sinh linh không đếm xuể của cõi đời này, sinh lão bệnh tử, hỉ nộ ái ố, thời gian gom góp thành dòng chảy lịch sử ăn mòn từng viên đá trên trái đất, vì sao cứ xuất hiện một “Tôi”?“Mẹ biến con thành thứ gì đây? Mẹ biến ông ấy thành thứ gì kia?!”Thiếu niên mười sáu tuổi đứng trên thảm cỏ dại, chỉ vào tấm bia đá màu xám đậm cuốn đầy rêu phong ở phía sau, tiếng gào thét vang vọng khắp nghĩa địa “Mẹ có từng hỏi cách nghĩ của chúng con chưa? Mẹ biết rõ đây vốn chẳng phải những thứ ông ấy muốn cơ mà? Vì sao phải cưỡng chế giữ lại người đã rời bỏ thế giới, để ông ấy đi đi! Để những kẻ đã chết đi đi──!”Người phụ nữ mặc váy đen sang quý ngã trên đống bùn đất, nghẹn ngào đau đớn bật khóc.“Mẹ biến con với ba thành quái vật, không có khái niệm thời gian cũng chẳng có sống chết, mẹ biến người mẹ yêu thương thành quái vật………..”Người thiếu niên loạng choạng lùi về sau, hắn nhìn người phụ nữ, nước mắt rốt cuộc rơi xuống, từ trong đôi mắt xuôi theo hai gò má tái nhợt“Ba ba không có bị bệnh, ông………ông đã chết rồi……………”“……..Ông không còn sống trên cõi đời này nữa.”………..Trong vườn hoa trống rỗng rốt cuộc cũng lóe lên tia chớp đầu tiên, tiếng sấm đánh ầm ầm lùi về cuối chân niên chạy lên bậc thềm, vọt vào trong đại sảnh, đẩy cánh cửa bằng gỗ đào nặng nề ở phía cuối hành lang kia thổi từ tiền sảnh vào, ngọn nến bùng cháy rơi cạch một tiếng xuống cái mâm bạc, thiếu niên dừng tại đó, đáy mắt hiện ra đôi bàn chân đang treo lơ mắt cậu từ từ ngước lên, đối diện với người phụ nữ tóc tai bù xù một lúc lâu, cuối cùng cúi người, suy sụp quỳ gối xuống đất.“Noah,” có tiếng gọi truyền đến từ một dãy hành lang ngón tay run rẩy biến tấm thảm dệt bằng tay trở nên nhăn nhúm, không biết qua bao lâu sau, thiếu niên đứng dậy, lung lung lay lay đi hết hành lang, lúc đi qua người kia ánh mắt thậm chí còn không thèm liếc nhìn lấy nửa lần.“Noah!” Người đó nắm chặt tay niên không hề giãy ra, nói thản nhiên “Vui rồi chứ?”Tất cả bao lời muốn nói của người kia đều bị chặn lại, một lúc sau, một tiếng cười hừ vang lên trong xoang mũi, nét mặt hơi vặn vẹo “Đúng vậy, tôi đương nhiên vui chứ, vẫn rất nhớ cậu là thế nào………..”Còn chưa nói xong, thiếu niên đã vùng khỏi tay người kia, bước chầm chậm ra khỏi đại sảnh xa hoa, men theo con đường nhỏ xanh biếc vô cùng ảm đạm của mùa mưa, ra khỏi tòa dinh giọt mưa biến thành vô số sợi chỉ nối dài giữa đất và trời, một màu trắng xóa mênh mông của cả thế giới lọt vào trong tầm mắt, mỗi bước đi đều vô cùng lầy lội và nặng nề, dường như hai chân bị rất nhiều xiềng xích vô hình cuốn chặt khó mà vùng ra, chúng nó cứ vươn dài đến bên rìa ranh giới của cơn ác mộng vô cùng vô rồi, chết hết cả cớ gì những xiềng xích này vẫn còn tồn tại?Rõ ràng không có liên hệ gì với cái thế giới này, nhưng vì sao nỗi đau, tổn thương, và ràng buộc lại tồn tại rõ nét sâu sắc trong xương tủy đến thế, cho dù có lau thế nào cũng không thể xóa nhòa được?Tiếng thở hổn hển trong cơn mưa to giống như tiếng rên của con dã thú, bước chân của thiếu niên dần dần nhanh hơn, đến nỗi trở nên vội vàng, biến thành cuộc chạy trốn điên khùng liều còn cách gì nữa…..Hắn như vô số vết điện giật in vào trong sâu thẳm linh hồn, tất cả số phận đều đã được quyết định kết cục cuối cùng của nó, ngoài việc không ngừng giết chóc kia, sẽ chẳng có bất cứ cách nào khác.── Bốp!Nhan Hào cảm thấy gông cùm trói buộc cậu đã từ từ buông lỏng, hít thật sâu một hơi không khí tươi mới, đến nỗi bị sặc phải ho khụ khụ dữ dội, Nhan Hào thậm chí còn chẳng nhận ra bản thân đã ngã xuống dưới đất từ khi nào. Đến khoảng vài giây sau, đống trăng sao trong võng mạc cậu ta mới miễn cưỡng biến mất, hoảng hốt nghe thấy tiếng Chu Nhung quát “Cẩn thận!”Nhan Hào lăn người ngay tại chỗ, con dao găm cắm phập xuống đất chỉ cách chỗ cậu ta một cm. Tư Nam vừa định rút thân dao, Chu Nhung đã phi một cú đạp bay nó ra xa, dùng chiêu thức cận chiến dữ dội áp đảo cơ thể Tư Nam xuống đất, hai người dây dưa lăn vài mét, đụng phải vô số hòn đá với cột gỗ, phát ra tiếng rầm rầm keng keng liên Hào mặc kệ cơn đau nhức trong cổ họng, bẻ cổ tay vang lên tiếng crắc trở về vị trí cũ, dùng cái tay còn khỏe kia cầm con dao găm lên, trở tay đâm vào cổ họng con zombie ở sau người, chọc thẳng lên đỉnh đầu nó!Đàn zombie trên công trường đã bị Chu Nhung bắn chết chả còn mấy, chỉ có đống zombie đứt chân đứt tay vẫn đang hừ hừ lăn lộn trên đất. Nhan Hảo nghiêng ngả lảo đảo tìm được khẩu súng của mình, nã vài phát giải quyết hết chúng nó, chỉ nghe thấy đằng sau vang lên tiếng đánh keng keng, quay đầu nhìn, Tư Nam đã móc cổ Chu Nhung lên đỉnh tấm bê tông!Tuy nhiên, Chu Nhung không phải Nhan Hào, trong nháy mắt mũi chân rời khỏi mặt đất, y cúi người co gối, hai chân tung một cú vào vùng ngực đối diện, Tư Nam lập tức ngã bay vào đống đất đá cách đó vài Nhung sải bước đến gần, dùng một tay kéo Tư Nam ra khỏi đống đất đá, đầu tiên xoa xoa vùng ngực của hắn, sau đó dứt khoát thẳng thắn ngồi trên người Tư Nam, dùng cùi chỏ rắn chắc đầy sức mạnh đè chặt khiến hắn không thể vùng vẫy, cố gắng cấu thật mạnh trên người hắn “Tư Nam! Tỉnh tỉnh, nhìn anh đi!”Nhìn anh đi……..Ánh mắt vô hồn rời rạc của Tư Nam lay động, mờ mịt nhìn chằm chằm vào Chu Nhung.“Nhìn anh đi! Đây là số mấy?” Chu Nhung bóp cằm hắn, để hắn nhìn vào ngón trỏ của mình, kế đó dùng sức đánh vào mặt hắn “Em nhận ra anh không? Anh là Chu Nhung! Nhung ca của em! Mẹ nó dám không nhận ra anh à?!”Chu Nhung………Tư Nam nhắm chặt hai mắt, sau đó lại mở ra, cứ như bệnh nhân tâm thần rơi vào cõi mộng điên loạn, trong đôi mắt lóe ra sự sợ hãi và căm rõ ràng là triệu chứng sau khi phải chịu sự kích thích dữ dội, bộ não tự động gây ảo giác cho bản thân, làm người ta không thể phân biệt hiện thực vào ảo giác. Trong lòng Chu Nhung nặng nề, bấu chặt sau gáy hắn như đang chế ngự động vật họ nhà mèo, cưỡng ép bắt hắn kề sát nhìn chăm chú vào đôi mắt của chính mình “Nhìn anh đi, Tư Nam. Anh là Chu Nhung, chúng ta cùng thoát khỏi thành phố T, chạy khỏi nhà máy phân bón, Nhung ca vẫn luôn thích em, em cũng thích Nhung ca có phải không nào?”“Em biết Nhung ca sẽ không gây tổn thương cho em, vĩnh viễn bảo vệ em, em muốn đi cùng anh không?”Tư Nam “……………..”Chất giọng thành thật mà bá đạo của Chu Nhung cứ rót bên tai, tựa như được thôi miên tiến vào cảnh mơ, trở thành một tia sáng ấm áp xa xăm trong thế giới bị nước mưa xói mòn này.“Chu Nhung………….” Hắn sợ hãi lo lắng khẽ nói, ánh mắt trốn tránh.“Là anh, nhìn anh đi.” Chu Nhung tóm lấy cái cằm xinh đẹp duyên dáng của hắn “Không sao rồi, anh đến đón em đây, em an toàn rồi………. Ngoan nghe lời anh, em yêu ngoan nào, nhìn anh đi.”Đôi mắt Tư Nam khẽ chuyển động như một chú cá nhỏ, cuối cùng bị Chu Nhung bắt được, gắt gao nhốt chặt trong lòng bàn tay, bắt buộc đối diện với chính sâu thẳm đôi mắt Chu Nhung như chứa đựng muôn nghìn sức mạnh muôn hình vạn trạng, mà Tư Nam lại mờ mịt rời rạc, một lúc sau, sự thô bạo nào đó trong mắt hắn rốt cuộc cũng lui dần, khe khẽ gọi một tiếng, giọng điệu tràn ngập sự nghi ngờ“…………Chu Nhung?”Chu Nhung cúi người hôn nhẹ lên mí mắt rung rung của hắn, sau đó dời xuống dưới, khẽ khàng hôn vào cái mũi xinh xinh, hai má cùng bờ môi tiếp xúc ấm áp ôn tồn như ánh mặt trời xua tan cơn mưa lạnh lẽo, kí ức quay về ngày hè chói chang của năm nào đó, trong khu rừng rậm nhiệt đới, mùi mồ hôi mằn mặn và hương cỏ thơm mát, cậu thiếu niên kiễng mũi chân tặng một nụ hôn xuống dưới cằm anh chàng bộ đội đặc chủng nhếch nhác không chịu nổi kia, đáy mắt lóe lên tia gian trá.“………….Chu Nhung.” Tư Nam thì thào ràng chỉ gọi đang gọi tên một cách rất bình thường, thế mà Chu Nhung lại đột ngột cảm thấy trái tim mình nao nao, kìm lòng không được ừ một tiếng, theo bản năng xoa xoa vùng thịt mềm màu trắng tuyết phía sau gáy của Nam im lặng không lên Nhung nhận thấy thân thể dưới người y có dấu hiệu dần dần thả lỏng, nhất thời cảm thấy viên đá nặng trong lòng rơi xuống, bèn buông vòng tay cứng rắn như gông xiềng, nhanh chóng ra hiệu cho Nhan Hào đi đẩy xe máy, sau đó tùy ý xách khẩu tiểu liên, vội vã kéo chặt đai an toàn đang trôi tuột từ vai xuống của khẩu súng──Sau đó y chìa tay ra, muốn ôm Tư Nam đang mơ màng nhưng, đúng lúc này, Tư Nam thoáng nhìn cảnh y cầm khẩu tiểu thực thông qua võng mạc phản xạ tiến vào trong trí óc, bị cường điệu hóa, vặn vẹo, hình ảnh hỗn loạn được tạo thành từ dây thần kinh Binh sĩ võ trang hạng nặng, chó săn điên cuồng sủa ầm ĩ, trong đêm tối bởi vì bắn đạn liên tục mà súng máy lóe ra ngọn lửa…………….Chạy! Chạy mau! Trong ngọn lửa cháy bừng bừng, có người đang gào thét như người bệnh mắc chứng cuồng chạy đi! Người phụ nữ ở phía sau liều lĩnh thét chói họ đến bắt con, chạy mau──!“Vì sao chúng ta đánh mất tự do, bị cướp và cầm tù?”Bé trai kéo tay người mẹ, ngẩng đầu hỏi “Mẹ ơi, Chúa có yêu người trần không?”Người mẹ cúi đầu trong quầng sáng, gương mặt quen thuộc dần dần trở nên méo mó biến dạng, vết đốm thối rữa màu đen dần lan lên gương mặt xinh đẹp của người phụ nữ, giòi bọ đất cát che khuất đôi mắt hổ phách của cô, da thịt trên ngón tay rụng rời, lộ ra xương cốt màu trắng, tất cả đều phản chiếu trong đôi mắt sợ hãi của bé mau, để người khác tóm lấy, chạy mau.“Tư Nam!”Chu Nhung đột nhiên đứng phắt dậy, song căn bản không còn kịp nữa. Ngay trong một phần nghìn giây y thả lỏng cảnh giác, Tư Nam đúng dậy vọt ra y như viên đạn pháo, đâm sầm khiến Nhan Hào ngã văng ra ngoài!“Bắt lấy em ấy!”Nhan Hào lăn người đứng dậy, chưa kịp hành động, Tư Nam nghiêng người ngồi trên xe máy, chân dài chống trên mặt đất, thở dốc nhìn hai người bọn họ.── Không, thực ra Tư Nam căn bản không nhìn thấy bất kì ai, ánh mắt hắn cứ nhìn thẳng vào giữa hai người Chu Nhung và Nhan Hào, phảng phất như cõi hư không nào đó mà hắn nhìn chăm chú ấy khiến hắn phải sợ hãi hết sức, vô cùng khiếp là con ma quỷ ẩn sâu vùi trong lớp đất, và cả cơn ác mộng chưa bao giờ lui đi trong cuộc đời này.“Quay về……..” Giọng nói run rẩy ôn nhu vang đến, Chu Nhung giang rộng hai tay “Quay về đi, Tư Tiểu Nam, xin em hãy về đây với Nhung ca……Tư Nam!!”Tiếng động cơ phát ra tại cùng một giây khi Chu Nhung vọt lên, y hành động nhanh như mũi tên bắn ra khỏi cây cung, nhưng mà chỉ chạm đến một góc đuôi xe, ngay sau đó xe máy biến thành cây đuốc di động, rít gào xông về phía ngã tư!Vù──!Trong ánh nhìn chăm chú ngơ ngác của Chu Nhung và Nhan Hào, chiếc xe bay vọt qua hàng rào bảo vệ cao ngất, rơi ầm xuống Nam không hề do dự, thậm chí không thèm quay đầu nhìn một cái, chiếc xe như sao chổi rơi xuống bầu trời, tiếng nổ máy biến mất tại góc đường!Chu Nhung đuổi theo hai bước, xách khẩu tiểu liên hung bạo ném xuống đất, tự tát cho mình một Hào hoảng sợ lắc đầu “Vì sao, chuyện gì vậy anh, đây là…………..”Giọng nói của Chu Nhung tràn ngập sự táo bạo với cả kiềm nén “Quay về!”Nhan Hào cứng đầu dừng bước, lúc này mới phát hiện trên ngã tư xa kia, đàn zombie bị tản đi không biết đã túa ra từ lúc nào, tập trung túm năm tụm ba, từ từ tiến gần đến khu công trường bên này.── Hai người họ vẫn đứng trên con đường cái trống không, trong khu trung tâm thành thị tràn đầy trăm vạn con zombie, tình hình thực sự quá nguy giờ Nhan Hào xách súng lên, đột nhiên đỉnh đầu truyền đến tiếng cánh quạt kêu ầm ầm dữ dội càng ngày càng gần, kế đó là tiếng súng máy oanh tạc, giết cho đám zombie trên đường giật giật bay tứ tung!Hai người cùng ngẩng đầu, chỉ thấy hai chiếc thăng màu xanh lục cỡ lớn lượn vòng tại vùng trời thấp, cửa cabin mở ầm một tiếng, Xuân Thảo ném thang dây “Nhanh lên đây!”“Tư Nam đâu rồi? Có chuyện gì thế?”Sắc mặt Chu Nhung âm trầm, lắc đầu không trả lời, nói ngắn gọn “Bật đèn cường quang lên, lục soát trung tâm thành phố, nhanh!”***Sắc trời nhanh chóng tối dần, màn đêm buông xuống, đêm đen khủng khiếp nhất của tận thế đã người thiếu cả đồ ăn thức uống lẫn quần áo chống lạnh, không cầm theo súng, tinh thần không rõ hơn nữa chỉ có một mình, không biết có thể sống sót được bao lâu trong khu trung tâm thành phố có trên trăm vạn zombie này, và liệu có thể kiên trì sống đến ngày hôm sau hay không?Đáp án như mây đen trong màn đêm của lúc này, nặng nề đè vào trong lòng mỗi con chiếc trực thăng đều mở đèn pha, tiếng loa phóng thanh được mở đến mức to nhất, nhưng mà tất cả tiếng hò hét đều giống như hòn đá rơi vào đại dương cuồng phong bão táp, nháy mắt biến mất trong cơn sóng to gió lớn do đàn zombie tụ bay trực thăng đi dọc theo phố lớn ngõ nhỏ, bay tầm thấp qua từng đỉnh các công trình kiến trúc, chỉ là kì tích tuyệt không hề xuất dáng thon dài mạnh mẽ mà rất quen thuộc với mọi người kia, thực sự không còn dấu tích, tựa như hắn đã đột ngột biến mất, giống như số phận đã sớm quyết định mà đành phải cam chịu.“Nhung ca………….” Giọng của Đinh Thực run run “Nhiên liệu chỉ có hạn, chúng ta còn phải bay đi Nam Hải, em sợ……”Không còn đủ nhiên liệu nữa ánh mắt tập trung của mọi người, Chu Nhung ngồi sau bàn điều khiển, ánh đèn pha phản chiếu cái bóng phía sau, từ thái dương đến gò má âm trầm, cái mũi thậm chí là bờ môi mím chặt và cái cằm cương nghị của người đàn ông tuấn mỹ, phác họa nên hình dáng sắc bén đến rợn người.“Lúc anh đi làm nhiệm vụ,” Y bất thình lình lên tiếng“Anh đã nói với em ấy, đợi anh về đón em nhé.”──Rõ ràng là giọng điệu cực kì bình tĩnh, song Đinh Thực lại cảm thấy một sức mạnh đáng sợ nào đó trong lời nói đè ép đến nỗi không dám lên tiếng.“Em ấy thực sự đang đợi anh đến, lúc ở trong công trường, khi vừa trông thấy anh, em ấy đã mỉm cười, vẫy tay từ xa với anh.”“Nhưng mà anh lại không thể đến đón em ấy đúng hẹn.”“…………Nhung ca,” Đinh Thực nghẹn ngào nói “Đây không phải lỗi của ai, đây………….”“Em ấy muốn đi cùng với anh, lúc sải bước leo lên xe máy em ấy vẫn còn do dự, nhìn anh đi, có thể vì muốn cho anh một cơ hội cuối cùng. Chỉ là anh không nên động đến súng, lúc ấy em ấy sợ hãi như thế, còn anh lại dọa em ấy chạy mất.”Chu Nhung nhắm chặt hai mắt, trong cabin ngoài tiếng động cơ nổ ầm ầm ra, thì yên tĩnh đến nỗi khiến lòng người hoảng sau, y gỡ một thứ màu bạc sáng buộc bằng sợi dây từ trên cổ xuống, Đinh Thực nhận ra đó là con chip chứa toàn bộ tài liệu nghiên cứu virus lấy từ quân khu Nhung miết con chip trong tay, giống như vô thức đập nhẹ lên bàn lái, đột nhiên chỉ chỉ xuống phía dưới “Trên mái nhà kia có gì thế? Tới gần xem thử đi.”Đinh Thực không kịp nhận ra, điều khiển máy bay trực thăng hạ độ cao, đèn pha chiếu lên nóc nhà “Đâu có gì, diện tích mục tiêu ước chừng hai trăm mét vuông…..Nhung ca?!”Chu Nhung để con chip lên bàn lái, cởi bỏ dây an toàn, mở toang cánh cửa cabin, quay đầu trong cơn cuồng phong lạnh thấu xương, cười nói“Chờ bọn anh ở Nam Hải nhé.”Nụ cười đó phóng khoáng kiệt ngạo đến cực điểm, Đinh Thực đột ngột vươn tay ra bắt, thế nhưng Chu Nhung đã tung người bật nhảy, rơi xuống trong tiếng kêu hoảng hốt của mọi người!Sau khi nhảy khỏi trực thăng từ độ cao mấy chục mét, Chu Nhung vững vàng tiếp đất, trở tay rút khẩu súng trường tấn công ở sau lưng ra. Y dứt khoát quyết tuyệt bỏ đi trong tiếng gào thét điên cuồng của tất cả mọi người, biến mất trong màn đêm u tối đầy rẫy nguy hiểm của thành phố.
Hình tượng công trong Người bất tử thuộc loại dễ gây cảm tình. Dĩ nhiên anh đẹp trai lai láng, 8 múi chân dài eo thon, nhưng không giống với hình ảnh quân nhân âm trầm, phổ biến trong đam mỹ, Chu Nhung cà lơ phất phơ, lưu manh côn đồ, dạy ra một lũ đàn em y hệt như mình. Tôi tìm thấy ở anh những điểm tôi đã say mê ở Lại Kiệt – luôn là cột trụ tinh thần cho các thành viên của đội, hào sảng, dũng mãnh. Dù bất kỳ hoàn cảnh nào, Chu Nhung cũng không rời bỏ đàn em. Nếu anh hứa sẽ quay lại thì dù phải rẽ biển zombie, anh cũng sẽ mở đường máu quay lại. Nhưng có lẽ đây là truyện chủ thụ, đề cao thụ hơn công nên thời điểm công xuất hiện để cứu thụ luôn hơi trễ so với thụ tự cứu trong truyện là một đứa bé đáng thương, từ năm 6 tuổi đã bị mẹ biến thành vật thí nghiệm, tiêm vào người đủ loại thuốc, dần trở nên miễn dịch với mọi virus. Chính vì thế, cậu bé bị bắt vào căn cứ huấn luyện tàn khốc. Điện giật, đánh đập tàn nhẫn… tôi đồng tình với tác giả khi đặt tên truyện. Bị hành như thế mà không chết thì đúng là người bất tử. Vì tuổi thơ quá dữ dội mà thụ sẽ biến thành cỗ máy sát nhân khi bị dồn vào đường cùng. Tôi thực sự khâm phục Tư Nam khi bị đối xử mất nhân tính vậy mà vẫn giữ được phần lương thiện vẹn nguyên trong sáng. Tư Nam luôn tỏ ra lãnh đạm nhưng hành động của cậu chứng minh trái tim nhân hậu của cậu hùng hồn hơn bất cứ lời nói nào. Khi phải bỏ lại những người đã bị lây nhiễm, Chu Nhung yêu cầu họ tự giác đứng ra khỏi hàng. Người đàn ông đầu tiên dũng cảm nhận mình đã mắc virus được anh tặng cho viên đạn cuối cùng mà anh định dùng để tự sát trong trường hợp xấu nhất. Rồi đến một cô gái, nhưng đạn đã hết rồi.“Tư Nam bình tĩnh đứng đối diện cô gái đó, thấp giọng hỏi “Các anh ấy không còn đạn nữa, anh giúp em nhé? Anh cam đoan sẽ rất nhanh.”“Sẽ không có bất kì đau đớn nào đâu,” Tư Nam mặt bao người, hắn vươn tay lau sạch lớp tro bụi trên mặt cô gái, cố gắng xóa đi hàng nước mắt làm nhòe lớp mascara, sau đó chải kĩ càng mái tóc cho cô. Hắn bẻ lại cổ áo, vỗ sạch bụi đất dính trên cái váy màu hồng cánh sen, tựa như một quý ông điềm đạm phục vụ nàng công chúa cao quý của thân cô gái run rẩy, tiếng thút thít bị đè nén làm cô nói không nên lời. Tư Nam giơ hai tay ôm cô vào lòng, hỏi “Em tên là gì?”Cô gái nuốt hàng nước mắt chua xót, khẽ mỉm cười, cố gắng “vâng” một giây sau phần gáy của cô đột ngột vang lên một tiếng ── crắc! Thậm chí chẳng phun ra chút nước bẩn nào, thân hình lập tức mềm Nam đỡ cơ thể đã không còn sức sống của cô, chậm rãi đặt trên nền đất, động tác nhẹ nhàng như thể cô ấy chỉ đang chìm sâu vào giấc ngủ vĩnh hằng.”Tôi đã không biết tàn nhẫn lại có thể dịu dàng đến thế. Miêu Miêu quả thực may có điểm cần trừ ở đây thì đó là tác giả cho thụ quá mạnh khiến công có phần bị lu nhân vật phụ trong truyện khá ổn. Nhan Hào – bông hoa của đội, đẹp trai không góc chết, ban đầu bị Tư Nam nghi ngờ là chơi gay với Chu Nhung, tài năng có thừa nhưng vẫn thất tình như thường. Xuân Thảo – cô gái mạnh mẽ, thông minh không thua bất kỳ Alpha nam nào. Đại Đinh ôm mối tình với Tiểu Kim Hoa nhi, cứ tưởng là cô em xóm núi ngây thơ mong manh, hoá ra lại là chị đại cấp bậc cực cao trong căn cứ… Và Ninh Du. Tôi vô cùng thích nhân vật này. Ông ta xuất hiện không được hay ho cho lắm. Ông là nhà khoa học nắm trong tay việc sản xuất kháng thể nên cực kỳ quan trọng, dù tất cả chết hết vẫn phải bảo vệ Ninh Du chạy thoát an toàn. Để bắt được Tư Nam, ông ta không ngại dùng thủ đoạn lừa gạt. Bắt được rồi, không ngại rút phát 800cc máu đem thí nghiệm, cũng sẵn sàng dùng người sống làm vật thí nghiệm. Nhưng càng xem càng thấy Ninh Du là một nhà khoa học đầy lý trí và hoàn toàn chỉ tập trung vào mục tiêu cứu loài người. Để làm được việc đó, ông đè nén bi thương, dùng người sống làm thí nghiệm, thậm chí chấp nhận chết để bảo vệ kháng thể. Từ thời điểm Ninh Du nghĩ chỉ cần Tư Nam và Chu Nhung sống sót, mình chết cũng chả sao, ai tìm ra kháng thể cũng được, tôi đã tha thứ cú lừa gạt mà ông ta dành cho Tư Nam. Một người đến mạng mình còn không thiết thì dăm thủ đoạn có ý nghĩa gì đâu. Sau khi thành công chế tạo vaccine, ông tự sát vì đã hoàn thành sứ mệnh. Trước khi chết, ông vẫn tính toán cho đội của Chu Nhung, dành tặng cho họ món quà cuối phong truyện này cũng khác với Hoài Thượng bình thường, xen lẫn các đoạn gay cấn cao trào là những màn đấu khẩu khiến không khí bớt nghẹt thở, cũng như tạo hình ảnh khung cho đội Chu Nhung. Review - Thật ra thì không còn nhớ gì để review, vì đọc truyện năm từ năm ngoái lận. Truyện này nằm vị trí thứ hai trong Danh sách đề cử 2017 trên tieuba, nên cứ an tâm đọc nhé. Nói về điểm đặc sắc Bối cảnh tận thế kết hợp OAB nhưng có sự mới mẻ. Tính cách nvc mạnh mẽ, cuốn hút. Phải nói là tác giả đã rất thành công trong việc miêu tả nhân vật này lạnh lùng, mạnh mẽ, quyết đoán, cô độc nhưng vẫn có nét rất đỗi dịu dàng. Diễn tả quá trình phiêu lưu mạo hiểm rất kịch tính, hấp dẫn. Cách miêu tả dàn nhân vật phụ tuy không quá xuất sắc, nhưng tạm ổn. Tình tiết OK, không có quá nhiều buff hay lỗ hổng. Tính cách nv công ấm áp; tuy so với thụ có vẻ ít nổi bật, nhưng lại trái ngược với quá khứ và những con người thụ đã tiếp xúc; khiến cho sự yêu thích mù quáng của nvc với công không có vẻ khiêng cưỡng. Sự lưu manh, sự tốt bụng của anh là thứ, tuy không phải tốt nhất, nhưng là thứ nvc cần. Tình cảm đồng đội, anh em trong truyện rất ấm áp, rất cảm động. Đây cũng một điểm thành công khác của truyện. . Nói đến điều không thích ở truyện này Có rất nhiều điểm nhỏ không thích ví dụ như tính cách công không nổi bật bằng nvc. Không khí giữa nvc và công còn thiếu một chút bốc lửa, kịch tính. Phản diện siêu mạnh, siêu mưu mô thế mà dàn nv chính diện trong tiểu đội vẫn giải cứu con tin thành công bằng vài lý do khá ngớ ngẩn; Dựa theo cốt truyện phát triển, thì về sau những tình tiết phiêu lưu ở đầu truyện trở nên khá dư thừa nhưng những chi tiết rất dễ dàng lướt qua. Cái lỗ hổng to nhất trong truyện là Kết truyện lại là kết truyện. Gã phản diện đã thành công thu hồi vac xin bán thành phẩm, thế nhưng não gã đột nhiên bị rút, yêu cầu với phe chính diện trao đổi vac xin với nvc. Sau một hồi đặt bẫy lại bị bẫy người, truy đuổi đánh đấm, phe chính diện thành công thu hồi vacxin giết chết phản diện. Cái thứ vô lý ở đây đấy là, gã phản diện là người nước ngoài, chạy qua TQ là để bắt lại Tư Nam đang bỏ trốn với vacxin. Giờ gã có được vacxin rồi, vậy sao không rút về nước, sau đó bắt đầu tiền hành nghiên cứu sản xuất vacxin rồi dùng số lượng lớn vacxin để đổi lấy Tư Nam. Thế nhưng không, gã chọn đối mặt trao đổi trên địa bàn TQ, địa bàn của đối phương. Trong khi đối phương là một tiểu đội, phía sau còn có một đội quân. Còn bên gã là 2, 3 người dị năng cấp cao. Cho dù gã là một tên biến thái, bị ám ảnh về Tư Nam và có vấn đề nghiêm trọng trên mặt tính cách. Nhưng gã không ngu, càng không bị hỏng não. Hành động trao đổi trên đất khách như vậy rất là thiếu não. Tổng quan *** [reviewĐM] BẤT TỬ GIẢ – HOÀI THƯỜNG – VŨ QUÁ TÍCH NIÊN - BẤT TỬ GIẢ Tác giả Hoài Thượng Editor Vũ Qúa Tích Niên Thể loại mạt thế, cường cường, abo, không có dị năng Đây là một tâc phẩm mới được edit gần đây với nội dung khá hay. Vẫn đề tài mạt thế mình vốn là fan của thể loại này nhưng không sử dụng hay khai phá dị năng mà thuần sử dụng vũ khí. Thêm cả yếu tố ABO làm phụ trợ khiến mình không thể không note vào list yêu thích của bản thân. Bước vào đầu, lời tựa đã gây cho mình tò mò khi tác giả trích từ Kinh Thánh ““Thượng đế từ bi, người chào đón linh hồn mới đi vào cõi vĩnh hằng, nơi của ánh sáng, niềm vui của bầu trời do các thánh đồ cùng sáng tạo lên; Khi chúa Jesus ngự xuống lần nữa, những kẻ đã chết trong Đức Kitô nhất định sẽ đội mồ sống dậy đầu tiên, có được cuộc sống bất diệt.” Sau đó không dài dòng thêm nữa, tác giả trực tiếp miêu tả cảnh tận thế xảy đến với loài người. Và những người mạnh mẽ gan dạ mới có cơ hội tự giành lấy sự sống của mình. Nói về cốt truyện, ưu điểm thể hiện ở việc tác giả chăm chút cho nội dung. Các cảnh hành động miêu tả tỉ mĩ và khá đã mắt có lẽ cũng phải nhờ đến công lao của bạn dịch giả nữa. Bên cạnh đó là sự cố gắng thêm thắt các tình tiết mới nhằm khiến Bất tử giả khác đi một chút so với những bộ tiểu thuyết đam mỹ khác. Tuy nhiên khá đáng tiếc về cách kết thúc. Đoạn kết theo mình thì hơi chóng vánh so với đoạn đầu quá hoành tráng và công phu. Điểm kết sáng nhưng không thỏa mãn. Boss cuối bị tiêu diệt không làm mình cảm thấy “đã”. Về nhân vật chính, yếu tố ABO từ đầu chỉ là phụ trợ không được triển khai sâu. Nếu phát triển và đẩy cao trào cũng như nhấn mạnh sẽ khiến tác phẩm trở nên đặc sắc hơn. Với mình, Bất tử giả của hiện tại vẫn còn khoảng trống để có thể bổ sung và chăm chút. Nhưng dù sao về mặt bằng chung, nội dung của nó vẫn không chê đi đâu được. Về cách sắp xếp cấu tứ ý tưởng được đầu tư và trình bày rõ ràng. Tình tiết có tăng có giảm hợp lý, các pha hành động miêu tả rõ và hay. Điều này chắc chắn sẽ lôi kéo người đọc đến giây cuối cùng. Và nó cũng là điều khiến mình đánh giá cao tác phẩm. Về hình tượng nhân vật, tuy không mới nhưng vẫn có nét đặc sắc riêng. Ban đầu Tư Nam là người lạnh lùng ít nói và cậu không tin tưởng một ai. Nhưng sau đó khi gặp đồng đội và Chu Nhung, rõ ràng đã có những hướng chuyển biến tốt đẹp hơn trong tâm thức. Việc hợp tác chiến đấu là một định mức để xác định Tư Nam dần có niềm tin trở lại vào con người. Trong này, Tư Nam đặc biệt ỷ lại Chu Nhung. Theo nguyên tắc khi A đánh dấu O, A sẽ chi phối đến tâm tư tình cảm của O. Từ trước lúc đánh dấu, Chu Nhung đã đối xử với Tư Nam có phần nhỉnh hơn so với các đồng chí khác. Chưa kể hai người còn một cố sự nho nhỏ dễ thương mà về sau Chu Nhung mới vô tình biết được. Về sau, đoạn thân phận của Tư Nam mình quả thật không thích lắm vì nó thật sự chưa quá mới lạ với mình. Nhưng bỏ qua phần đó, việc cả đội luôn cùng nhau chiến đấu mới thật sự làm mình mãn nhãn. Nói sơ về anh chàng Alpha Chu Nhung này một chút. Với ngoại hình sáng và có khí chất bản lĩnh của lãnh đạo, Chu Nhung dễ dàng có được sự tín phục của đồng đội. Họ chấp hành mệnh lệnh của Chu Nhung một cách tuyệt đối, ít khi nghi ngờ và luôn tin tưởng vào đội trưởng của mình. Chu Nhung có phần khác biệt hơn so với cách các tác giả miêu tả về một anh quân nhân trầm tính lạnh lùng. Chu Nhung ngược lạc là người có cá tính sôi nổi và miệng lưỡi hơn người. Nói không ngoa, Chu Nhung có thể được xem như là một cây hài trong Bất tử giả. Tình yêu của Chu Nhung và Tư Nam với mình là một phần rất nhỏ trong câu chuyện. Cách hai người cùng sóng vai chiến đấu ngược lại để lại cho mình ấn tượng còn cao hơn cả cách hai người yêu nhau và bên nhau. Đến đoạn cuối, màn cầu hôn giá như ấn tượng độc đáo hơn thì sẽ tốt biết mấy. Ví dụ một màn cầu hôn đậm chất quân nhân như việc Chu Nhung và Tư Nam so đấu tay đôi, ai chiến thắng sẽ được quyền cầu hôn đối phương chẳng hạn. Nhưng dù sao nói đi cũng vẫn phải nói lại. Các nhân vật đã hoàn thành khá tốt vai trò của mình trong câu chuyện này. Việc đặt các tình huống và tháo gỡ tình huống của tác giả đã phần nào làm mình cảm thấy hài lòng. Một điểm sáng nữa chính là việc tác giả đã viết đến một tương lai tươi sáng và giải mã bệnh dịch cho toàn cầu. Loài người vẫn còn có thể hi vọng vào tương lai. Và sống để phát triển tương lai đó. Với Bất tử giả, mình thật sự không biết nói gì hơn ngoài việc chỉ có thể giới thiệu sơ lược về nó. Những hồi hộp, căng thẳng và nghẹt thở của các pha hành động thì mình nghĩ người đọc tự cảm nhận sẽ tốt hơn là việc mình ngồi đây viết lan man dài dòng. Vậy nên hãy đọc thử nếu chưa đọc vì biết đâu Bất tử giả cũng sẽ trở thành một trong những bộ đam yêu thích như mình thì sao? *** Trước hết mình muốn nhấn mạnh rằng mọi người hãy đọc bộ này ngay điiiii, truyện quá là tuyệt vời luôn. Truyện lấy bối cảnh tận thế, ABO nhưng không có sinh tử, thụ là Omega nhưng tuyệt không yếu đuối, phải nói ẻm trâu bò y như siêu nhân mới đúng = Đặc điểm của thể loại ABO nổi bật nhất qua việc A-O vẫn bị hấp dẫn bởi chất dẫn dụ của nhau và so với Beta thì zombie cũng đặc biệt bị hấp dẫn nhất bởi A và O. Để dễ hiểu thì có thể nói thế này, nếu có một đàn zombie tấn công thì nếu mục tiêu giữa B và A chúng nhất định sẽ bị hấp dẫn bởi máu của A nhiều hơn, nhưng nếu trong lúc này có một O chảy máu thì mục tiêu của chúng sẽ tức khắc chuyển dời. Nhân vật chính của truyện là Tư Nam, một O con lai có cha mẹ là những nhà nghiên cứu virus thiên tài, từ bé cậu đã được mẹ tiêm cho đủ thứ kháng thể, để rồi cậu có thể miễn dịch với virus pandora – tác nhân gây ra nạn zombie và có sức khỏe, tốc độ, khả năng phục hồi vượt trội gấp bội so với người thường. Từ bé cậu đã bị huấn luyện như một công cụ chỉ biết tiêu diệt zombie, nếu trong lúc huấn luyện ấy cậu bị cắn thì sẽ bị trừng phạt bằng cách giật điện. Quá khứ của cậu gắn liền với những đau đớn do điện giật, với những giết chóc tàn khốc. Nhận thấy lý tưởng điên cuồng của nơi mình vẫn bán mạng, cậu lựa chọn phản bội, mang theo kháng thể trở về cố quốc, chỉ định đích danh Chu Nhung – chàng Alpha 10 năm trước từng bị cậu lừa tình’ là người tới đón mình. Đáng tiếc máy bay rơi, virus zombie bùng nổ, cậu lại bị chấn động não mà mất trí nhớ, thế nhưng một O đơn độc như cậu lại vẫn thuận theo duyên phận mà cứu nhóm bộ đội 118 do Chu Nhung làm đội trưởng. Cả đôi bên đều tiêm thuốc để che giấu mình là A và O, ngụy trang bản thân thành những Beta. Họ gặp nhau giữa rừng zombie, kề vai chiến đấu, dần hiểu nhau và yêu nhau. Một Tư Nam “cô độc, phản xã hội, nguy hiểm” là thế vậy mà cậu có thể tự rạch tay mình để hút zombie cứu đồng đội, có thể bất chấp nguy hiểm một mình xông vào rừng zombie, có thể tự dâng máu mình để người khác nghiên cứu kháng thể. Tất cả những thay đổi ấy hẳn phải nhờ ơn Chu Nhung. Chu Nhung là dạng công trong đam mỹ mà mình chết mê chết mệt, y là gã bộ đội cao lớn, rắn rỏi, đáng tin, thế nhưng vẻ ngoài của y lại cà lơ phất phơ như một tên lưu manh, chỉ cần mở miệng thì phun ra những câu đảm bảo không phì cười thì cũng mất sạch cái hình tượng quân nhân đẹp trai rạng ngời trong một nốt nhạc = Tuy y là kiểu người mà trong hoàn cảnh nguy hiểm, cam go nhất vẫn có thể tung những bình luận khó đỡ nhưng về năng lực, chiến thuật và đặc biệt là tinh thần của một người lính thì chỉ có thể dùng từ tuyệt vời để miêu tả. Mình đã đọc một vài bộ truyện viết về sự tha hóa của con người khi kỉ cương, luật pháp sụp đổ bởi tận thế, thì ở đây tượng đài anh hùng được Hoài Thượng xây dựng quá đỗi cao đẹp. Họ mang trên mình sứ mệnh bảo vệ người dân, quyết không bỏ rơi bất kì ai, tin tưởng và vô cùng kiên định vào lý tưởng, vào nhà nước mà họ luôn muốn xây dựng. Tư Nam cũng có lúc đáng yêu lắm, cậu chỉ thích ăn đồ ngọt và cũng cần lượng đường lớn để nuôi cơ thể, thế nên lúc nào cũng thấy cậu trộm ăn kẹo, mật, hay khi phải cho em bé mới sinh bình sữa bột thì nuối tiếc ngập tràn trong mắt. Chu Nhung lưu manh là vậy nhưng cũng cưng chiều Tư Tiểu Nam hết mực, lúc nào trong túi cũng cất giữ kẹo cho Tư Nam. Khi thần trí Tư Nam bị kích thích mà lạc mất thì chính y cũng đơn độc tìm kiếm trong suốt 48h giữa một thành phố cả triệu zombie. Tình yêu trong truyện không phải điểm nhấn chính, nhưng bạn sẽ không bao giờ thấy thiếu vắng nó bởi trong từng hành động, trong từng câu nói của đôi bên đều thể hiện tình cảm của mình, không sến súa - có chút bỉ bựa - nhưng lại vô cùng dễ thương. Điều đáng tiếc nhất ở truyện có lẽ là cái kết quá rập khuôn, đơn giản như những bộ phim mà chúng ta thường thấy, không hề dở nhưng mình cứ muốn nó dài hơn, đặc sắc hơn so với nội dung vừa hấp dẫn, vừa gay cấn xuyên suốt cả câu chuyện. Mình không muốn rv quá chi tiết nội dung bởi thật lòng muốn mọi người tự trải nghiệm cái hay của câu chữ, cái lưu manh mặt dày lầy lội của sói xám Chu Nhung, cái vẻ cô độc như một con thú hoang nhưng cũng ngoan ngoãn như mèo nhỏ của Tư Nam, cái lầy lội, hài hước, đáng yêu, chân thành, đồng đội, hy sinh của bộ đội 118 và của quân đội trong “Người bất tử”. Tóm lại là hãy đọc ngay điiii, nếu trúng mìn trúng lôi trúng zombie gì gì đó thì cứ quay về đây có mình chịu trách nhiệm =
đam mỹ người bất tử