hồi ký nguyên hồng

Tôi hân hạnh được tác giả hồi ký, ông Trần Tiến Đức, con trai cố Thị trưởng Hà Nội thời kỳ đầu của chính quyền Hồ Chí Minh - ông Trần Duy Hưng, chia sẻ tham khảo bản thảo hồi ký của ông mới hoàn tất, với tựa đề 'Đời Là Một Cuộc Rong Chơi' vào tháng Tám năm Read story Hồi ký Nguyễn Đăng Mạnh by titi08 with 37,601 reads. biography. Nguyễn Đăng Mạnh Hồi ký Nguyên Hồng 216. Chương XV: Nam Cao 225. Chương XVI: Tô Hoài 230 Chương XX: Nguyên Ngọc 264. Chương XXI: Hoàng Ngọc Hiến 267. Chương XXII: Dương Thu Hương 277. Chương XXIII: Lưu Công Nhân Yuta Okkotsu, một học sinh trung học giành được quyền kiểm soát một Linh hồn bị nguyền rủa cực kỳ mạnh mẽ và được Jujutsu Sorcerers đăng ký vào trường trung học Jujutsu tỉnh Tokyo để giúp anh ta kiểm soát sức mạnh của mình và để mắt đến anh ta. Xem phim Chú Thuật Hồi Lừa Đảo Vay Tiền Online. Đặc sắc hồi ký “Những ngày thơ ấu” của Nguyên HồngMỞ do chọn đề tàiNguyên Hồng là một nhà văn lớn của nền văn học Việt Nam. Ông sinh ra vàlớn lên trong hoàn cảnh khó khăn nên không có điều kiện học lên cao. Ông sốngvà gắn bó với lớp người cùng khổ. Văn Nguyên Hồng thấm đẫm hơi thở cuộcsống, gần gũi với cuộc sống hàng ngày. Những tác phẩm của Nguyên Hồng gần gũivới mọi tầng lớp, đặc biệt là tầng lớp bình dân. Cũng giống như con người ông, cácsáng tác của Nguyên Hồng đều giàu cảm xúc, có sức truyền tải ký Những ngày thơ ấu là một tác phẩm đặc sắc .Tuy nhiên từ trước đếnnay tác phẩm vẫn chưa được quan tâm và nghiên cứu kĩ lưỡng. Việc nghiên cứuNhững ngày thơ ấu sẽ giúp chúng ta hiểu rõ hơn về cuộc đời và con người nhàvăn Nguyên đó chúng ta sẽ có cái nhìn đúng đắn đối với những sáng táccủa ông. Đó là lí do tại sao người viết chọn hồi lý Những ngày thơ ấu là đối tượngcho bài niên luận của qua bài niên luận này, người viết xin đưa ra mộtcách tiếp cận tác phẩm Những ngày thơ ấu dưới góc độ đặc sắc nội dung và Lịch sử nghiên cứu vấn đềTừ trước đến nay, đã có nhiều bài nghiên cứu về Nguyên Hồng và các sáng táccủa ông. Tuy nhiên, lại có rất ít những bài nghiên cứu về hồi ký Những ngày ký chỉ được nhắc đến “điểm xuyết” trong một số công trình nghiên cứu .Dưới đây, người viết xin phép được trích dẫn một số những đánh giá của các nhànghiên cứu về cuốn hồi ký nghiên cứu văn học Phan Cự Đệ trong lời giới thiệu Tuyển tập NguyênHồng nhận xét “Những ngày thơ ấu là những lời tâm sự thiết tha, thầm kín,1Đặc sắc hồi ký “Những ngày thơ ấu” của Nguyên Hồngnhững hồi ức của một cái “tôi” đau khổ tự trình bày cuộc đời riêng tư của mìnhlên trang giấy một cách chân thành,tin cậy”Bùi Hiển trong bài Nhớ một đồng nghiệp viết “Những ngày thơ ấu là khátkhao ghi liền một mạch nối liền tâm sự …, viết cho chính mình, viết để giải thoátmình khỏi tất cả những nỗi ám ảnh nặng nề, những oán hờn cay đắng và tất cảnhững xót thương , quằn quại đang cứa lòng mình như bao nhiêu lưỡi dao sắcnhọn”Sau này, các tác giả như Nguyễn Đăng Điệp , Huy Cận , khi đi vào thể hồi kývà cách viết hồi ký của Nguyên Hồng đã có sự phân tích cụ thể hơn. Nhưng cuốnhồi ký Những ngày thơ ấu cũng mới chỉ dừng lại ở việc được các tác giả sử dụnglàm dẫn chứng. Đáng chú ý là bài viết Đặc sắc hồi ký Nguyên Hồng của NguyễnĐăng Điệp. Ông nhận thấy “Nguyên Hồng có cách viết hồi ký của riêng ông. Nhàvăn không hề tái hiện sự kiện theo kiểu biên niên khô cứng mà trên cái nền sự kiện,biến cố, ông tập trung vào những điểm chính yếu, sinh động nhất để xứng đáng vớilinh khí thời đã vãng. Cái mà Nguyên Hồng quan tâm hơn cả là làm sao để thểhiện một cách chính xác tâm trạng của mình trong những thời khắc khó quên ấy.”Từ những nhận xét, đánh giá của các nhà nghiên cứu, bài niên luận sẽ đi sâuvào việc tìm hiểu “Đặc sắc trong hồi ký Những ngày thơ ấu” của nhà văn Phương pháp nghiên pháp khảo pháp miêu tả-phân pháp so sánh2Đặc sắc hồi ký “Những ngày thơ ấu” của Nguyên pháp tổng cụcNgoài hai phần mở đầu và tổng kết, bài niên luận được chia thành ba chươngChương một Khái quát chung về tác giả và tác phẩmChương hai Đặc sắc hồi ký Những ngày thơ ấuChương ba So sánh hồi ký Những ngày thơ ấu của Nguyên Hồng với một số hồiký khácChương MộtKHÁI QUÁT CHUNG VỀ TÁC GIẢ VÀ TÁC giả Nguyên sử cá nhân 1918-1982Tên thật của Nguyên Hồng là Nguyễn Nguyên Hồng, sinh ngày 5 tháng 11năm 1918 tại thành phố Nam Định, trong một gia đình theo đạo Thiên Chúa từnhiều đời. Năm mười hai tuổi, bố mất. Nguyên Hồng chủ yếu sống với bà nội vàmẹ. Đã có lúc mẹ Nguyên Hồng phải đi ở vú, sau đó thì bà đi bước sáutuổi,Nguyên Hồng phải thôi học, từ giã quê hương và người bà mộ đạo, cùng mẹvà bố dượng ra sinh sống ở xóm Cấm, Hải Phòng. Tại đây Nguyên Hồng trở thành3Đặc sắc hồi ký “Những ngày thơ ấu” của Nguyên Hồngcậu giáo tư của mấy trẻ nhỏ con em lao động. Ngay từ nhỏ, Nguyên Hồng đã sốnghòa đồng với cuộc đời của những người lao động nghèo phố thị, lại sớm tiếp xúcvới sách báo tiến bộ của thời kỳ Mặt trận Bình dân. Do vậy, Nguyên Hồng sớmthấy được cái tăm tối và bất công ngột ngạt của một xã hội thực dân, thuộc địa ởHải PhòngTrong thời gian ở Hải Phòng, Nguyên Hồng đã gặp được Thế Lữ 1935. Từđó, Nguyên Hồng nuôi ước vọng đi vào con đường văn học. Năm 1936, NguyênHồng in truyện ngắn đầu tay trên tờ Tiểu thuyết thứ bảy. Từ đó, Nguyên Hồngcàng củng cố hơn quyết tâm đi theo con đường văn chương. Chính trong căn nhà ổchuột của khu lao động xóm Cấm Hải Phòng, Nguyên Hồng đã bắt tay vào viếtnhững trang đầu tiên của Bỉ vỏ và Những ngày thơ ấu. Tác phẩm Bỉ vỏ được indần trên báo rồi nhận được giải thưởng “Tự lực văn đoàn” 1937_giải thưởng đầutiên của văn đoàn sách bào tiến bộ, ở Hải Phòng, Nguyên Hồng còn được tiếp xúc với mộtsố đảng viên cộng sản hoạt động ở Hải Phòng, trong đó có đồng chí Tô Hiệu1939 là Bí thư Thành ủy lúc bấy giờ. Nguyên Hồng ngày càng tham gia tích cựccác hoạt động xã hội do Đảng cộng sản Đông Dương chủ trương trong thời ký Mặttrận Dân chủ. Ngày 29-9-1939, Nguyên Hồng bí mật thám Pháp tại Hải Phòng, bịkết án sáu tháng tù giam, bị đi đày trại Bắc Mê Hà Giang rồi lần lượt bị quản thúctại Nam Định, Hải Phòng. Thời kỳ này, các tập Qua những màn tối và Cuộc sốngcủa Nguyên Hồng ra mắt bạn đọc đã thể hiện bước chuyển biến mới về tư tưởng vàphong cách nghệ thuật của tác năm tiếp theo, Nguyên Hồng tích cực tham gia các phong trào cáchmạng. Năm 1948, Nguyên Hồng được kết nạp vào Đảng cộng sản Đông Dươngnay là Đảng cộng sản Việt Nam4Đặc sắc hồi ký “Những ngày thơ ấu” của Nguyên HồngNăm 1954, Nguyên Hồng cùng gia đình về Hà Nội, ông công tác tại Hội Vănnghệ Việt Nam . Năm 1957, Hội nhà văn Việt Nam thành lập , ông làm thư ký tòasoạn báo Văn của Hội do nhà văn Nguyễn Công Hoan , Chủ tịch Hội làm chủnhiệmNăm 1958, Nguyên Hồng đi thực tế nhà máy Ximăng Hải Phòng. Ông bắt đầuviết Sóng gầm, tập đầu của bộ tiểu thuyết dài bốn tập Cửa biểnNăm 1962, ông cùng gia đình trở lại sống ở Yên Thế-Nhã Nam nay là xãQuang Tiến, huyện Tân Yên, tỉnh Bắc Giang cho đên cuối Hồng mất ngày 2-5-1982 khi đang hoàn thành tập Hai bộ Núi rừngYên ThếNhà văn Nguyên Hồng được truy tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh đợt đầu tiên1966 , là ủy viên Ban chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam khóa 1 và 2, là ngườithầy trực tiếp dìu dắt nhiều thế hệ học trò đi vào con đường sáng tạo văn Tác phẩm văn học•••Bỉ vỏ tiểu thuyết, 1938Bảy Hựu truyện ngắn, 1941;Những ngày thơ ấu hồi ký, đăng báo lần đầu năm 1938, xuất bản năm••••••••••1940;Qua những màn tối truyện, 1942;Cuộc sống tiểu thuyết, 1942,Quán nải tiểu thuyết, 1943;Đàn chim non tiểu thuyết, 1943;Hơi thở tàn tiểu thuyết, 1943;Hai dòng sữa truyện ngắn, 1943;Vực thẳm truyện vừa, 1944;Miếng bánh truyện ngắn, 1945;Ngọn lửa truyện vừa, 1945;Địa ngục và lò lửa truyện ngắn, 1946- 1961;5Đặc sắc hồi ký “Những ngày thơ ấu” của Nguyên Hồng••••••••••••••••••Đất nước yêu dấu ký, 1949;Đêm giải phóng truyện vừa, 1951;Giữ thóc truyện vừa, 1955;Giọt máu truyện ngắn, 1956;Trời xanh thơ, 1960Sóng gầm tiểu thuyết, 196l;Sức sống của ngòi bút tạp văn, 1963;Cơn bão đã đến tiểu thuyết, 1963;Bước đường viết văn của tôi hồi ký, 197l;Cháu gái người mãi võ họ Hoa truyện thiếu nhi, 1972,Thời kỳ đen tối tiểu thuyết, 1973;Một tuổi thơ văn hồi ký, 1973;Sông núi quê hương thơ, 1973;Khi đứa con ra đời tiểu thuyết, 1976;Những nhân vật ấy đã sống với tôi hồi ký, 1978;Thù nhà nợ nước. tập I, trong bộ tiểu thuyết Núi rừng Yên Thế, 1981;Núi rừng Yên Thế tiểu thuyết, tập II, 1993;Tuyển tập Nguyên Hồng 3 tập Tập I 1983, Tập II 1984, Tập III 1985.II. Hồi ký “Những ngày thơ ấu” loại hồi kýHồi ký là thể loại phát triển sớm, có nguồn gốc từ thời cổ đại Hy Lạp, bắt đầutừ những ghi chép của Kxênophôn và Xocrát về “các cuộc hành quân của người6Đặc sắc hồi ký “Những ngày thơ ấu” của Nguyên HồngHy Lạp thế kỷ V trước CN dẫn theo lời Lê Bá Hán-Trần Đình Sử. Riêng ở ViệtNam, hồi ký mới phát triển và trở thành thể loại được chú ý trong thời gian gầnđây. Cùng với sự phát triển thể hồi ký, khái niệm hồi ký ra đời và được nhiềungười biết tác giả Lê Bá Hán-Trần Đình Sử-Nguyễn Khắc Phi trong cuốn Từ điểnthuật ngữ văn học đưa ra khái niệm “Hồi ký là một thể loại thuộc loại hình ký, kểlại những biến cố đã xảy ra trong quá khứ mà tác giả là người tham dự hoặcchứng kiến. Xét về phương diện quan hệ giữa tác giả với sự kiện được ghi lại vềtính chính xác của sự kiện, về góc độ phương thức diễn đạt, hồi ký có nhiều chỗgần nhật ký. Còn về phương diện tư liệu, về tính xác thực không có hư cấu thì hồiký lại gần với văn xuôi lịch sử , tiểu sử khoa học”. Nhưng khác với sử gia “ngườiviết hồi ký quan tâm đến hiện thực trong quá khứ và bằng tưởng tượng , hồi ứcriêng, trực tiếp của mình”.Thế giới biết đến hồi ký của công nương Anh Diana, tổng thống Mỹ Kenerdy,ngoại trưởng Mỹ Hilary Clinton…Ở Việt Nam, một số tác phẩm hồi ký xuất sắc tiêu biểu như Đời viết văn củatôi của Nguyễn Công Hoan, Thời niên thiếu của Đặng Thai Mai, Cỏ dại, Cát bụichân ai của Tô Hoài, Nhớ lại một thời của Tố Hữu.. ký Những ngày thơ ấuHồi ký Những ngày thơ ấu ra đời năm 1938, được đăng dần trên báo Ngàynay của Tự lực văn đoàn từ số 134 ra ngày 29 tháng 10 năm tập hồi ký này,Nguyên Hồng có thể được xem là người đầu tiên mở màncho thể loại này trong văn học hiện đại. Vũ Ngọc Phan đánh giá rất cao tác phẩm7Đặc sắc hồi ký “Những ngày thơ ấu” của Nguyên Hồngnày và cho rằng Lối tự truyện này ở Anh, ở Mĩ, ở Nga rất thịnh hành nhưng ởViệt Nam ta viết được tôi cho là dũng ký Những ngày thơ ấu gồm chín chương•••••••••Chương 1 Tiếng kènChương 2 Chúa thương xót chúng conChương 3 Trụy lạcChương 4Trong lòng mẹChương 5 Đêm Nô-enChương 6 Trong đêm đôngChương 7Đồng xu cáiChương 8 Sa ngãChương 9 Một bước ngănChương haiĐẶC SẮC HỒI KÝ NHỮNG NGÀY THƠ thuyếtHồi ký Những ngày thơ ấu là “một cuốn tự truyện phô bày từ chân tơ kẽ tóccái buổi thiếu thời rất long đong của tác giả”. Trên thế giới không hiếm những tácgiả viết tự truyện về bản thân mình. Ở Việt Nam, trong số nhà văn đương thời,cũngcó không ít người nói về mình. “Đó là Nguyễn Tuân. Nhưng Nguyễn Tuân mới chỉthoảng cho ta biết anh chàng Tuân từng mẩu vụn. Cái lối ấy là lối cho độc giả “ăngiò dè” , làm cho người ta có cáu bực như cái bực của một đứa trẻ đối với một vúgià bón cơm miếng giò mà ăn một tý tẹo với một thìa cơm thì trong miệng chỉ cócái “cảm tưởng giò” chứ chẳng làm gì có cái thơm ngon của miếng thịt giã sắc hồi ký “Những ngày thơ ấu” của Nguyên HồngThiết Can cũng cho ta biết một cách kín đáo ở tên Đông trong tập Dã tràng , mộttập văn chưa dám mang rõ hẳn cái danh là tự truyện.”Viết tự truyện chưa bao giờ là một điều dễ, đặc biệt là ở nước ta. Người viêtphải trút bỏ hết tất cả những thành kiến của xã hội, phải biết vượt lên dư luận, phải< những tệ nạn xấu xa trong xã hộiTrong hồi ký, xã hội mà cậu bé Hồng đang sống đầy rẫy những bất công, lễgiáo phong kiến nghiêm ngặt, những lề thói khắc nghiệt. Những lễ giáo ấy đangbóp nghẹt cuộc sống, cướp đi quyền được hưởng tự do, được hưởng hạnh phúc củacon người mà nạn nhân trực tiếp chính là người mẹ của Hồng. Trong tác phẩm,người mẹ của Hồng có một cuộc hôn nhân không hạnh phúc. Từ ngày về làm dâu,10Đặc sắc hồi ký “Những ngày thơ ấu” của Nguyên Hồnglàm vợ, dường như bà rất hiếm khi nở nụ cười. Những cuộc nói chuyện với ngườichồng ngày càng trở nên gượng gạo. Sau khi chồng mất, bà quyết định đi bướcnữa. Thế nhưng, xã hội phong kiến hà khắc thời bấy giờ không chấp nhận việc mộtngười góa phụ đi tìm một hạnh phúc mới. Dựa vào những luật lệ hà khắc đó,những người cô của Hồng cho mình cái quyền xỉ vả, mắng nhiếc người mẹ tộinghiệp của bé Hồng, khiến cho người mẹ ấy không thể thường xuyên về thăm con,phải sống trong sự khinh miệt của người hội phong kiến ấy không chỉ “lạnh lùng” trong những điều luật mà cònngay trong chính trong bản thân mỗi con người. Cái ác tồn tại ở khắp nơi, trong xãhội và chính ngay cả trong gia đình bé đình, hai tiếng thiêng liêng nhất,ấm áp nhất nhưng đối với Hồng, nó chỉ gợi lên những đớn đau. Sau khi cậu mất,mẹ bỏ đi, Hồng sống với bà và cô. Cuộc sống thiếu thốn tình mẹ càng khó khăngấp bội lần khi từng ngày, từng giờ, Hồng phải đối mặt với sự lạnh lùng, tànnhẫn,khinh miệt của người cô. Khi nhắc đến mẹ Hồng, bà cô luôn dùng những từcay nghiệt và miệt thị nhất. “Hồng ơi! Bố mày nó chết đi nhưng còn có mẹ nó dạymày. Cầm bằng mẹ mày đánh đĩ theo giai, bỏ mày lêu lổng thì có chúng ta”. Hai từ“làm đĩ” chứa đựng biết bao sự thù hận, cay nghiệt, tàn nhẫn và độc “câurủa sả” của bà cô như những nhát dao đâm thấu trái tim nhỏ bé, mỏng manh củamột cậu bé mà ngay cả một chút phòng vệ cũng không có. Những câu nói màkhông ai nghĩ rằng là từ một thành viên trong gia đình. Cái ác, nó không có gì xa lạtrong cuộc sống. Cái ác, có thể phá hủy tâm hồn một trẻ ảnh người cô khắc nghiệt hiện lên cụ thể qua những dòng nhật kí thấmđẫm nước mắt của cậu bé Hồng-Ngày 12-11-1931- Cô C chắt nước ở liễn cháo gà đã vữa vào cái bát con. Côấy gọi cho mình ăn. Ai thèm ăn? Dù có đói lả! Cô ấy quý đầy tớ hơn mình sắc hồi ký “Những ngày thơ ấu” của Nguyên Hồng-Ngày khóc mà mình phải chửi. Có ức không? Ai true ghẹo côấy mà cô ấy nỡ lòng réo tên cái mẹ mình lên mà chửi”-Cái giống nhà tao không cóai thâm hiểm đâu. Chỉ có mày thôi. Mày là cái giống con cái L. mẹ mày. Quyểntruyện đáng giá bạc tram hay sao mà mày dằn ngửa con tao ra mà cướp như, đối với anh em Hồng, bà cô chỉ có sự căm ghét, khinh miệt; tuyệtnhiên không có một chút tình thương nào. Cái ác đó càng phải lên án hơn khi nạnnhân của nó là những đứa trẻ yếu ác đó nó còn tồn tại trong nhà trường, nơi mà moi người luôn giơ cao khẩuhiệu “Tiên học lễ, hậu học văn”, nơi mà con người vẫn ngày ngày thuyết giảngnhững bài học về đạo đức, về tính nhân văn. Vậy mà, một người thầy lại nỡ lòngdùng những đòn roi đau đớn nhất để “nói chuyện” với một học sinh. Người đọcchắc hẳn sẽ không quên được những dòng hồi ký đầy đau đớn, phẫn uất của cậu béHồng về những ngày tháng bị thầy giáo phạt quỳ. Chỉ vì một câu nói hiểu lầm màthầy giáo đã thằng tay “tát’ vào tuổi thơ của một cậu học trò những cái tát đầy đaunhói. Thầy giáo, một người đáng lẽ phải hiểu học trò hơn ai hết, thương học tròhơn ai hết lại “mắt long song sọc chiếu nhìn” Hồng và buông ra những lời caynghiệt không thua kém gì bà cô-Mày đứng im không thì chết-Mày là thằng khốn nạn-Câm! Câm ngay!Đồ ăn cắp! Câm ngay!-Câm!Câm ngay!Đồ mất dạyNhưng đâu chỉ dừng lại ở đó, thầy giáo còn dùng cái thước kẻ quật lên đầuHồng, “giằng tay” Hồng ra và “đưa những quả đấm nắm chắc” vào bên mặt cậu chân thầy “đưa gót giày lên sống lưng” Hồng. Những hành động đấm đá liên12Đặc sắc hồi ký “Những ngày thơ ấu” của Nguyên Hồngtiếp y như diễn biến một cuộc ẩu đả ngoài đường. Những hành động đáng lẽ khôngđược xuất hiện trong xã hội nay lại diễn ra trong lớp học, một nơi người ta dạynhau phải biết yêu thương tự xã hội bị đảo lộn. Mọi phép tắc đạo đứcbiến mất. Cái ác đang mở rộng và thống trị xã Hình ảnh con người trong xã hội* Con người bị tha hóaSống trong một xã hội đầy rẫy bất công như vậy, con người ngày càng bị thahóa dần . Hình ảnh người cậu của Hồng trong hồi ký chính là sản phẩm và cũngnạn nhân trực tiếp của xã hội ấy. Đó là một người đàn ông không hề biết hạnh phúclà gì. Trong cuốn hồi ký, Nguyên Hồng đã thú nhận “Hai thân tôi lấy nhau khôngphải vì quen biết nhau lâu mà thương yêu nhau . Chỉ vì hai bên cha mẹ , một bênhiếm hoi muộn cháu và có của; một bên sợ nguy hiểm giữ con gái đẹp đến thì ởtrong nhà và muốn cho người con gái ấy có chỗ nương tựa chắc chắn, được cảmột dòng họ trọng đãi nếu may mắn có con..” Một cuộc hôn nhân không hạnhphúc đẩy người đàn ông đi vào những đớn đau thầm lặng, những ngõ cụt không lốithoát, bởi vậy trong giọng nói và nụ cười của người đàn ông ấy “bao giờ cũngđượm vẻ trầm lặng, chua xót, hờn tủi”Như để quên đi những nỗi đau, muộn phiền ở thực tại, người cậu của Hồngtìm đến thuốc phiện_cánh cửa bước chân vào con đường tha hóa. Lần lượt đồ đạctrong nhà bán hết để lấy tiền mua thuốc phiện “Trừ chiếc tủ chè bằng gỗ gụ, tuykhông đẹp nhưng chắc chắn,nhà tôi không còn một đồ đạc gì đáng tiền áo,trường kỷ,án thư,sập sơn lần lượt bán đi”. Những cơn nghiện liên tiếp và kéo dàikhiến tâm tính người đàn ông ngày một thay đổi, trở nên thô lỗ và cộc cằn chí, người đàn ông ấy còn cướp đi những đồng bạc ít ỏi mà phải vất vả lắm,Hồng mới kiếm được. Khi phát hiện ra Hồng đi đánh đáo, người cậu đã dùng ngọn13Đặc sắc hồi ký “Những ngày thơ ấu” của Nguyên Hồngroi mây để đánh “Chiếc roi mây nhanh như chớp”. Những ngọn mây đó mang theobiết bao uất hận cuộc đời, biết bao đau thương. Và dường như, đó là cách duy nhấtđể người cậu ấy trút đau bao nhiêu thì người cậu cũng đau bấy đặc sắc trong ngòi bút của Nguyên Hồng đó là “mặc dù sắc sảo trongkhi khai thác hiện thực nhưng không lạnh nhạt hay khinh khỉnh, không nỡ chứachất lên nỗi uất hận”. Khi viết về người bố của mình, ngòi bút Nguyên Hôngkhông hề che đậy . “Thầy tôi lại quát. Nhưng lần này tiếng quát không rõ và ngândài như trước. Nó đánh phào một cái như tiếng nút chai bị đứt tuột mà người dựtđã phải dùng tận lực…Rồi thầy tôi chỉ ngồi rũ ra, không đánh tôi. Và cọc tiền củatôi vẫn y nguyên”. Thực ra, Hồng hiểu bản chất cậu mình không phải là người lấy những đồng xu vất vả của con kiếm được chỉ vì nghiện, nghiện đã khiếnông mất hết sĩ diện, mất hết cả tình thương. Đoạn văn hết sức cảm động khi chothấy được tấm lòng nhân hậu và khoan dung của cậu bé Hồng. Qua đó, người đọcthấy được bi kịch xảy ra trong gia đình nghèo mà người bố chính là nạn nhân trựctiếp của bi kịch đó.* Hình ảnh con người cùng cực trong xã hồi ký Những ngày thơ ấu, người bà và người mẹ của Hồng hiện lênnhư một nạn nhân trực tiếp của một xã hội phong kiến với những giáo lí, giáo điềunghiêm bà của Hồng phải chịu nhiều cay đắng, tủi cực đau khổ từ khi trẻ chođến khi già “Ngay từ khi mới lọt lòng mẹ, người đàn bà ấy đã phải chịu ngay cáibất công trong sự chăm nuôi cùng cac anh trai, em trai, lớn lên một chút choángváng u mê vì sự dạy bảo sai khiến của ông bà, cha mẹ và họ hàng….mười bảymười tám tuổi đã thành một người con gái cằn cỗi, lúc nào cũng khép nép, lo sợrồi thì về nhà chồng với một lòng nhẫn nhục ngày càng dạn dày, một tính khiếp14Đặc sắc hồi ký “Những ngày thơ ấu” của Nguyên Hồngphục ngày càng mạnh mẽ…..”Cuộc đời người đàn bà ấy dường như chưa bao giờhết đau khổ. Qua những dòng hồi ký của nhân vật Hồng, người đọc có thể thấy rõsự bất công của xã hội phong kiến đối với người phụ nữ. Khi bước sang tuổi bảymươi, cái tuổi mà đáng lẽ được hưởng hạnh phúc sum vầy bên con cháu, người đànbà ấy lại phải đi kiếm từng đồng để nuôi đứa con nghiện ngập và hai đứa cháu thơdại. Đằng sau sự cay nghiệt của người mẹ chồng ấy,người bà ấy là biết bao đauđớn tủi nhục, cực khổ trong suốt cả cuộc ký Những ngày thơ ấu đã tái hiện thành công hình ảnh người mẹ lam lũ,vất vả và đầy đắng cay. Đối với một người phụ nữ, hạnh phúc là gia đình. Thếnhưng, với người phụ nữ ấy, cái hạnh phúc giản dị như vậy cũng không có phụ nữ ấy lấy chồng cũng vì gia đình “sợ nguy hiểm giữ con gái đẹp đến thìở trong nhà và muốn cho người con ấy có chỗ nương tựa chắc chắn”. Một cuộchôn nhân không có tình yêu thì làm sao có hạnh chừng sau khi chồngmất, người phụ nữ ấy sẽ được tự do, sẽ được quyền đi tìm hạnh phúc cho riêngmình. Thế nhưng, xã hội ấy đâu buông tha cho người phụ nữ tội nghiệp ấy. Nhữngđịnh kiến, giáo lí, giáo điều bủa vây, bóp nghẹt cuộc sống của hai mẹ con Hồng .“Phong tục và lễ nghi cổ hũ đã bắt một người mẹ coi sự sinh nở khi chưa đoạntang chồng cũ ghê tởm hơn là những tội gian ác, xấu xa nhất”. Nỗi đau chồng chấtnỗi đau. Nỗi đau dường như chưa bao giờ biến mất và nó sẽ còn mãi in hằn trongcuộc đời những con người tội nghiệp ấy. Như lời đại thi hào Nguyễn Du đã từngnóiĐau đớn thay phận đàn bàLời rằng bạc mệnh cũng là lời chungTruyện Kiều15Đặc sắc hồi ký “Những ngày thơ ấu” của Nguyên HồngBên cạnh hình ảnh người phụ nữ, hình ảnh những đứa trẻ mà tiêu biểu là nhânvật Hồng cũng góp phần thể hiện hình ảnh con người cùng cực trong xã hội ViệtNam những năm trước cách mạng tháng tám năm hồi ký,nhân vậtHồng được khắc họa với một cuộc sống lam lũ, vất sống êm đềm củaHồng kết thúc khi gia đình Hồng phá sản, người cậu đi vào con đường nghiện ngậpcòn người mẹ thì bỏ đi biệt xứ. Thiếu vắng tình mẹ, lại phải sống trong sự ghẻ lạnhcủa người cô, sự thờ ơ của người bà, những ngày thơ ấu của Hồng trở thành nhữngngày đen tối nhất trong cuộc đời. Để có thể sống được, cậu phải tự rèn luyện mìnhtrở thành một chuyên gia đánh đáo ăn tiền. Cậu bị họ hàng bỏ mặc cho đói rét thảmthương, bị thầy giáo đánh đập tàn nhẫn. Tuy nhiên, những đau đớn thể xác ấy nàosánh được với những tổn thương về tinh thần. Còn gì đau xót hơn khi bản thân liêntục phải chịu nhưng đớn đau, giày vò khi nghe bà cô nói những lời cay nghiệt vềmẹ của mình. Tình thương mẹ càng lớn bao nhiều thì nỗi đau mà cậu phải chịucàng lớn bấy nhiêu. Và những đau đớn, tổn thương ấy sẽ theo cậu mãi suốt cả cuộcđời, trở thành “vết sẹo” tâm hồn không thể xóa ảnh Hồng, người mẹ và người bà là đại diện cho lớp người cần lao trongxã con người đang bị những định kiến xã hội, những áp bức bóc lột củagiai cấp thống trị bủa vây, bóp nghẹt. Đó cùng là những con người mà NguyênHồng dùng cả cuộc đời để bảo vệ và chở che. Bởi vậy, trong những sáng tác củaNguyên Hồng, hệ thống nhân vật chính luôn thuộc tầng lớp cần Giá trị nhân đạo16Đặc sắc hồi ký “Những ngày thơ ấu” của Nguyên HồngCon đường nghệ thuật của Nguyên Hồng là con đường của nhà tiểu thuyếthiện thực chủ nghĩa với chủ đề nhân đạo mãnh liệt và thống thiết. Ông bước vàonghề văn do sự thôi thúc của nhu cầu nói lên thật sâu sắc những nỗi thống khổ củaloài người. “Có thể nói mỗi dòng chữ ông viết là một dòng nước mắt nóng bỏngtình xót thương ép ra từ trái tim vô cùng nhạy cảm của mình. Vốn xuất thân trongmột gia đình theo đạo Cơ Đốc, Nguyên Hồng như là một Chúa cơ đốc tự nguyệnmang lây xác phần của con người trần thế rồi lại hiển Thánh, Không phải bằngmột phép màu nào mà bằng những trang viết sẽ còn nói mãi với gia đình nhữngtình cảm thống thiết của ông.”Trong hồi ký Những ngày thơ ấu, Nguyên Hồng thể hiện sự thấu hiểu vàđồng cảm với người mẹ, người bà…Sự thấu hiểu đó xuyên xuyết toàn bộ sự nghiệpsáng tác của Nguyên Hồng. Những ngày thơ ấu ghi lại những nỗi khổ điển hìnhcủa những người cùng khổ , đại điện cho tầng lớp cần lao trong xã hội. Đó là hìnhảnh đứa bé Hồng với tuổi thơ lam lũ, vất vả và đầy cay đắng. Đó là hình ảnh ngườimẹ, người bà_những người phụ nữ phải sống cực khổ dưới chế độ phong kiến hàkhắc. Và cũng từ cuộc đời đau khổ , nhẫn nhục của mẹ mình, Nguyên Hồng yêuthương biết bao nhiêu bà mẹ Việt Nam khác ; quan tâm thiết tha đến số phậnnhững người phụ nữ bị lễ giáo phong kiến và những lề thói khắc nghiệt của xã hộicũ vùi dập, đe dọa. Đặc điểm này của Nguyên Hồng có sự tiếp thu văn học nhânđạo chủ nghĩa của phương Đông cũng như phương Tây. Cả hai nền văn học nàyđều nói đến nỗi đau khổ của phụ nữ và trẻ em. Đó là những lớp người bị đày đọanhất và có ít khả năng tự vệ nhất trong xã Nguyên Hồng, việc thể hiện nỗi bất hạnh ở con người cũng cốt là đểkhẳng định niềm tin ở con người. Dù bị cướp đoạt, bị bóc lột , bị đày đọa, cuộcsống của những người lao động vẫn cứ vươn lên với một sức mạnh, một vẻ đẹpkhông gì dập tắt được. Trong hồi ký Những ngày thơ ấu, cậu bé Hồng mặc dù17Đặc sắc hồi ký “Những ngày thơ ấu” của Nguyên Hồngphải sống một cuộc sống vất vả và đầy khổ cực nhưng ở cậu vẫn lấp lánh những vẻđẹp trong tâm hồn. Vượt qua nỗi đau về thể xác và tinh thần vì bị thầy giáo đánhđập, la mắng,tâm hồn cậu vẫn có những rung động tinh tế trước thiên nhiên“Tiếng ve sầu lanh lảnh càng dướn cao. Trong làn không khí oi ả của trưa hè bỗngnổi lên nhí nhảnh thấp thoáng, tiếng hót ríu rít của một đàn chim khuyên baychuyền ở những cây bàng chỗ tôi nằm”. Trên nền xã hội đen tối ấy, hình ảnh Hồngvà người mẹ giống như những vì sao lấp lánh tỏa sáng trên bầu trời. Hai nhân vậtđã đứng trên chiến tuyến của những người bảo vệ nhân phẩm, đối lập với xã hội vônhân đạo kia. Hồng và mẹ chính là “những mầm cây lành mạnh, bất chấp mọi sựvùi dập, ngày càng tươi tốt”. Người mẹ hiện lên với tình mẫu tử thiêng liêng vàcao đẹp, là biểu tượng cho hạnh phúc ấm êm nhất. Còn cậu bé Hồng, người đờicho là “lêu lổng” và “hư hỏng” thì trước mắt chúng ta giống như một “tiểu anhhùng”. Cậu bé ấy đã dũng cảm, quật cường trước những “đòn roi” của xã hội. Từmột đứa trẻ nhút nhát, mỗi lần bị mắng chửi chỉ biết nuốt giận và uất ức thì nayHồng đã biết chống trả lại. Cuộc đời sớm tự lập kiếm sống cùng với môi trường xãhội cay nghiệt rèn dũa cho Hồng tính cách mạnh mẽ một trái tim giàu mơ ước, Nguyên Hồng luôn luôn tin, một niềm tin bềnchặt vào vẻ đẹp con người. Điều này làm cho nhân vật của ông dù chịu nạn đếnđâu đi chăng nữa vẫn ánh lên vẻ đẹp của nhân ngày thơ ấu đã “nêubật vẻ đẹp chân chất của những con người cùng khổ trong một xã hội trì trệ đầyrẫy đau khổ và con người phải đối xử với nhau bằng nhiều điều tàn nhẫn. Xã hộiấy nhất định phải được thay thế bằng một mô hình xã hội nhân đạo, trong đókhông còn thấy nhan nhản những bi kịch chua xót của con người.”Trong thời kỳ đó, lòng nhân đạo của một số nhà văn lãng mạn là cái kiểuthương hại, ban ơn của những người giàu tình cảm đứng trên nghiêng mình ở Nguyên Hồng, đó là sự đồng cảm của những người cùng cảnh ngộ, là cái18Đặc sắc hồi ký “Những ngày thơ ấu” của Nguyên Hồngtình cảm tốt đẹp theo kiểu “lá lành đùm lá rách”. Bởi vậy văn Nguyên Hồng luôndạt dào cảm xúc. Trên những dòng chữ ấy lấp lánh ánh lửa nồng ấm, và sau đó là“giọt lệ lớn” của một trái tim dễ xúc Đặc sắc nghệ thuậtMột đặc điểm nổi bật và cũng là đặc điểm làm nên đặc sắc hồi ký NguyênHồng chính là tính trữ tình. Đặc điểm này bao phủ lên nghệ thuật hồi ký NguyênHồng , trở thành sợi dây đỏ xuyên suốt hồi ký Những ngày thơ ấu. Tính trữ tìnhtrong văn Nguyên Hồng cũng thể hiện con người Nguyên Hồng. Ai từng tiếp xúcvới Nguyên Hồng đều thấy rõ điều này ông rất dễ xúc động , rất dễ khóc. Khóckhi nhớ đến bạn bè đồng chí từng chia bùi sẻ ngọt; khóc khi nghĩ đến công ơn củaTổ Quốc…. “Có thể nói mỗi dòng mỗi chữ ông viết ra là một dòng nước mắt épthẳng từ trái tim vô cùng nhạy cảm của mình.” cấu tâm trạngKết cấu hồi ký Những ngày thơ ấu của Nguyên Hồng là kết cấu tâm ký được viết đê ghi lại tâm trạng của nhà văn Nguyên Hồng trong những nămtháng ấu thơ. Khi viết hồi ký, Nguyên Hồng không hề tái hiện sự kiện theo kiểubiên niên khô cứng như một số hồi ký khác. Trái lại, dựa trên cái nền sự kiện,Nguyên Hồng tập trung vào những điểm chính yếu, sinh động nhất để tái hiện “linhkhí thời quá vãng”. Cái mà Nguyên Hồng quan tâm hơn cả là làm sao thể hiện mộtcách chính xác tâm trạng của mình trong những thời khắc khó quên sắc hồi ký “Những ngày thơ ấu” của Nguyên HồngHồi ký Những ngày thơ ấu được chia làm chín chương. Ở mỗi chương, tácgiả tập trung khai thác những sự kiện tiêu biểu nhất để rồi bộc lộ tâm trạng , suynghĩ, tình cảm của chương đầu tiên, ngay từ tiêu đề, Nguyên Hồng đã nhấn mạnh vào hình ảnh“Tiếng kèn”. Tiếng kèn mang theo biết bao sự cam chịu, nhẫn nhục của người mẹ,là cảm giác nôn nao trước hạnh phúc mỗi buổi chiều. Mỗi khi nghe tiếng kèn, tráitim thơ bé của Nguyên Hồng lại vang lên những nhịp đập rộn rã, là cảm giác vuitươi trước những hồi kèn giục giã “ Tiếng kèn vang lên, vui vẻ quá, hùng trángquá, át cả tiếng vỏ lưỡi lê đập phanh phách vào đùi và những bước chân xoànxoạt, tiếng kèn mỗi giây một dướn cao, một vang to, rung động cả làn không khíêm ả của một góc trời. Rồi nương theo tiếng gió lao xao trong những vòm câyphấp phới,âm thanh náo nức, dồn dập của tiếng kèn càng cuốn lên cao tràn ra xa,rất xa đến những vùng xa tươi sáng nào đó”. Những từ láy vui vẻ, phanh phách,xoàn xoạt, êm ả, lao xao, náo nức, dồn dập thể hiện tâm trạng náo nức của Hồnglúc theo mẹ đi nghe tiếng kèn. Một buổi chiều êm ả trước những ngày giông mỗi chương, tác giả tập trung vào những sự kiện cốt yếu, từ đó thể hiệntâm trạng, suy nghĩ, tâm tư tình cảm của chương truyện là một hồi ứckhác nhau, một cảm xúc khác ký Những ngày thơ ấu không có cốt truyện, không có những mâu ngày thơ ấu là một dòng chảy cảm xúc bất tận, những vui buồn lẫn lộntrong quãng đời thơ ấu của Nguyên Hồng. “Kết cấu tâm trạng được sử dụng thànhcông người đọc thấy đầy đủ những cung bậc cảm xúc, những rung động vô cùngbén nhạy trong con người nhà văn mà đặc biệt nổi bật là tâm hồn mỏng manh,nhạy cảm. Ta cũng hiểu thêm trong sâu thẳm của nhà văn nhân đạo này nhữn tâm20Đặc sắc hồi ký “Những ngày thơ ấu” của Nguyên Hồngtư rất riêng”. Như nhà văn Thạch Lam đã nhận xét cuốn hồi ký là những rungđộng cực điểm của một tâm hồn trẻ Nghệ thuật xây dựng nhân Hệ thống nhân vậtThế giới nhân vật trong hồi ký Những ngày thơ ấu của Nguyên Hồng là thếgiới của những người cùng khổ, những người thuộc loại cùng đinh trong xãhộiHồng, người mẹ của Hồng, người bà…. Đó đều là những con người phải chịunhững cùng cực, đau khổ trong xã xuất hiện của con người vô thức trong con người ý thức là một điểm đặcsắc trong hồi ký. Trong tác phẩm, nhân vật có những giây phút thăng hoa cảm xúc,lấn át lí trí. Liên hệ với con người cá nhân của Nguyên Hồng, người đọc có thể dễdàng nhận thấy điểm tương đồng giữa các nhân vật trong hồi ký với con ngườiNguyên Hồng. Nguyên Hồng là một con người nhạy cảm, dễ xúc động. Ông là mộtcon người của những cảm xúc dạt dào. Bởi vậy, những nhân vật của ông thườngthiên về tình cảm hơn lí ảnh người mẹ trong tác phẩm là một ví dụ cho sự xuất hiện của conngười vô thức trong con người ý thức. Trong hồi ký Những ngày thơ ấu, người mẹcủa bé Hồng đã quyết định đi theo tiếng nói của trái tim khi quyết định đi bước nữasau khi chồng mất. Nếu như nghe theo lí trí, người mẹ có lẽ đã không có một bướcđi dũng cảm như vậy bởi lễ giáo phong kiến quy định rất nghiêm ngặt vì việcngười phụ nữ phải thủ tiết sau khi chồng qua đời. Tuy nhiên, người mẹ trong hồiký của Nguyên Hồng đã vượt lên mọi rào cản , định kiến xã hội để nghe theo tiếngnói trái tim của sắc hồi ký “Những ngày thơ ấu” của Nguyên Nghệ thuật miêu tả nhân Khắc họa nhân vật thông qua hành động và ngôn ngữTrong hồi kí Những ngày thơ ấu, nhân vật của Nguyên Hồng bộc lộ một phầntính cách của mình thông qua hành động và ngôn ngữ. Những nhân vật trong hồi kíNguyên Hồng chủ yếu hiện lên chân dung tâm nhiên, với nhân vật thầygiáo và nhân vật bà cô, Nguyên Hồng đi vào đặc tả hành động và ngôn ngữ, từ đóbộc lộ tính cách nhân vật. Điển hình là nhân vật thầy giáo. Khi nghi ngờ Hồng cólời nói xúc phạm mình, thầy giáo đã có nhữgày thơ ấu” của Nguyên HồngSự thành công trong việc miêu tả nội tâm nhân vật làm nên nét đặc sắc nổi bậtcủa hồi ký Những ngày thơ ấu. Thông qua việc miêu tả nội tâm nhân vật, nhà vănđi sâu khai thác cái của quý vô hạn là tâm hồn con người; phân tích kỹ lưỡngnhững biểu hiện, thay đổi của tâm hồn trong đời sống tâm hồn con người, khámphá những bí mật bên của thế giới bên trong con người. Từ đó, nhà văn đã có cáinhìn sâu sắc vào cái không dễ thấy của con người, đồng thời cho thấy bản lĩnh độclập và tâm hồn thanh cao của người viết. Đặt trong bối cảnh văn học Việt Nam lúcbấy giờ, những tác phẩm tiểu thuyết còn nghèo nàn, hời hợt, nông nổi bề ngoài,thiếu sâu sắc, dồi dào thì Những ngày thơ ấucủa Nguyên Hồng chính là luồng giómới mẻ cho văn học Việt Nam lúc bấy giờ. Như Phan Cự Đệ đã từng nhận xét“trong tập hồi ký xúc động này, Nguyên Hồng đã lắng nghe được những âm vangsâu lắng của tâm hồn, ghi nhận được những cảm giác tinh tế từ bên trong và diễntả chúng qua cái nhìn hồn nhiên, tươi sáng của tuổi thơ khiến cho chúng ta có cảmtưởng thú vị như được trở về thời thơ ấu của nhân loại”. Đúng như một nhận xét,Nguyên Hồng sáng tạo cuốn hồi ký không phải từ sự “gia công” nghệ thuật mà từ“những rung động cực điểm của một linh hồn trẻ dại” Thạch Lam, một tuổi thơđau khổ của cái “tôi”tác hồi ký Những ngày thơ ấu, mỗi nhân vật là một chân dung nội tâm của nhân vật có thể được bộc lộ trực tiếp qua những dòng văn miêu tả tâmtrạng của nhân vật, có thể bộc lộ gián tiếp qua hình tượng thiên nhiên. Tâm trạngnhân vật bao trùm mọi chi tiết của tác bật nhất trong tác phẩm là chân dung nhân vật “tôi”_tác giả. Chín chươnghồi ký là những tâm trạng khác nhau của nhà văn trước mỗi biến cố, sự tâm của nhân vật Hồng được miêu tả trực tiếp qua những dòng văn đầy ắpcảm xúc và những ám ảnh khôn nguôi. Đó là tâm trạng đau khổ, phẫn uất khi nghe24Đặc sắc hồi ký “Những ngày thơ ấu” của Nguyên Hồngbà cô nói những lời không hay về người mẹ của mình. “Chỉ vì tôi thương mẹ tôi vàcăm tức sao mẹ tôi lại sợ hãi vì những thành kiến tàn ác mà xa lìa”. Tình yêuthương với người mẹ của cậu bé Hồng hiện lên qua từng câu chữ, không một chútgiấu diếm. Và tâm trạng phẫn uất ấy được đẩy lên cao khi Hồng nghe bà cô kể vềmẹ của mình. Cuộc trò chuyện với bà cô là kỷ niệm không thể quên về một nỗi đauuất nghẹn mà tuổi thơ Nguyên Hồng đã phải trải qua. Đầu tiên, bà cô gợi ý cho béHồng vào thăm mẹ. Nỗi nhớ mẹ của đứa tre từng nhiều phen “rớt nước mắt” vì“thiếu thốn một tình thương ấp ủ” lại được khơi dậy. Chú bé “im lặng cúi đầukhông đáp.” Hồng nhận ra ý nghĩa cay độc trong giọng nói rất kịch của bà mãn , bà cô tiếp tục cứa vào trái tim bé Hồng những lời nói tàn nhẫn -Sao lại không vào? Mợ mày phát tài lắm, có như dạo trước đâuNỗi đau chồng chất khiến Hồng không thể nói một lời nào, chỉ biết lặng thinhtrước “hai con mắt long lanh” của bà cô. Nguyên Hồng vẫn nhớ như in cảm giáccủa mình lúc đó “lòng tôi càng thắt lại, khóe mắt tôi đã cay cay”.Dường như sự im lặng của Hồng càng làm bà cô khoái chí hơn với trò đùa độcác của mình-Mày dại quá cứ vào đi, tao chạy cho tiền tàu. Vào bắt mợ mày may vá sắm sửacho và thăm em bé lúc này thì Hồng không thể chịu đựng được nữa. “Nước mắt tôi đã ròngròng rớt xuống hai bên mép rồi chan hòa đầm đìa ở cằm và cổ” . Mọi đau khổ,phẫn uất dồn nén bấy lâu vỡ òa ra trong những giọt nước mắt đắng cay ấy. Hồngkhóc cho thân phận tủi cực cho mình, khóc cho người mẹ đáng thương tội đoạn văn này, nội tâm của Hồng được bộc lộ một cách trực tiếp “Chỉ vì tôi25 Trong dòng văn học hiện thực phê phán giai đoạn từ 1930 tới 1945 nói riêng và văn học Việt Nam thế kỉ XX nói chung, Nguyên Hồng đứng ở một vị trí quan trọng và là một trong những nhà văn xuất sắc thời kì đó. Vài nét tiểu sử về tác giả Nguyên Hồng Ông sinh vào tháng 11 năm 1918 tại Vụ Bản, Nam Định, Nguyên Hồng được cuộc đời đón chào trong một gia đình có người cha làm cai đề lao nhưng nhanh chóng thất nghiệp. Sống trong hoàn cảnh nghèo túng, người cha nghiện ngập bệnh tật lại không thương yêu mẹ dù bà là người tần tảo, hiền hậu và giàu đức hy sinh nên Nguyên Hồng đã sớm thấu hiểu nỗi đau khổ của mẹ mình. “Thầy mẹ tôi lấy nhau không phải vì thương yêu nhau.” – Trích Những ngày thơ ấu Ngay từ khi còn rất nhỏ, ở cái tuổi mà những đứa trẻ con khác đang vô tư tận hưởng tình yêu thương chiều chuộng của cha mẹ thì Nguyên Hồng đã sớm tự nhận thức được mình được sinh ra trong một cuộc hôn nhân gượng gạo, không tình yêu. Bằng tất cả những gì non dại và vô tư nhất, Nguyên Hồng đã khắc sâu vào kí ức hình ảnh của những năm tháng tuổi thơ mang một sắc màu xám xịt với một gia đình không có sự vui vẻ hòa thuận của người lớn mà chỉ toàn tủi nhục, cay đắng. Ảnh chân dung tác giả Nguyên Hồng Mới mười hai tuổi, ông đã mồ côi cha, mẹ lén lút đi thêm bước nữa và bị gia đình nhà chồng ruồng bỏ, hắt hủi, không được tự do gần gũi, chăm sóc con, Nguyên Hồng phải sống nhờ bà nội cùng cô ruột và chịu sự rẻ rúng, khinh miệt của bà. Ông lớn lên bằng những lời cay nghiệt, cuộc sống cực khổ vì đói ăn, thiếu mặc, thiếu cả tình thương gia đình. Nguyên Hồng đã từng phải đi đánh đáo để có tiền trang trải cuộc sống, tiếp xúc với đủ mọi hạng trẻ hư hỏng của các tầng lớp thấp kém nhất trong xã hội ở khắp nơi như vườn hoa, bến tàu, cổng chợ. Học hết bậc tiểu học, Nguyên Hồng đã phải nghỉ giữa chừng để theo mẹ đi kiếm sống, trải qua nhiều vất vả trong hành trình kiếm việc làm nhưng thất bại, ông dừng chân nơi xóm Cấm, Hải Phòng và trở thành giáo viên, ngày ngày dạy học cho con em của người dân lao động nơi đây. Bằng sự nhạy cảm của mình, ngay từ nhỏ Nguyên Hồng đã cảm nhận và thấu hiểu được sâu sắc nỗi thống khổ của những người lao động nơi phố nghèo và đồng thời được tiếp xúc với tri thức tiến bộ của mặt trận dân chủ nên ông dễ dàng nhìn ra được những ngóc ngách tăm tối của cuộc sống, sự bức bối chèn ép của xã hội đương thời. Tuyển tập Nguyên Hồng Cũng chính ở mảnh đất Hải Phòng này, Nguyên Hồng đã gặp được Thế Lữ, một nhân vật đình đám mở đầu cho phong trào Thơ mới rồi bắt đầu hình thành một khát vọng được theo đuổi sự nghiệp văn chương của chàng trai trẻ. “Trông bộ dạng Nguyễn Hồng, không ai nghĩ là một nhà văn. Mặt đen sạm, để râu dài, áo cánh màu xanh chàm, bốn túi, mũ lá, dép lốp xỏ cả hai quai hậu, đi xe đạp thiếu nhi Liên Xô, mất cả chắn xích lẫn chẵn bùn, đèo đằng sau một bị cói vừa đựng tài liệu, vừa đựng một chai rượu cuốc lủi, kèm theo mấy thanh giang chẻ lạt.” – Trích Hồi ký Nguyễn Đăng Mạnh viết về Nguyên Hồng Và cũng từ đó khu ổ chuột nơi xóm đất Hải Phòng đã xuất hiện một nhà văn với những trang viết đầu tiên mang màu sắc giản dị nhưng sâu sắc, thấm thía và rung động lòng người. Hành trình theo đuổi nghề viết một cách miệt mài Từ nhỏ, những quyển sách đã có sự thu hút đặc biệt đối với Nguyên Hồng, ông thường dành dụm tiền để đọc và dường như đọc hết những cuốn mình thích ở cửa hàng cho thuê sách tại Nam Định. Tác phẩm Bỉ vỏ, một sáng tác làm nên tên tuổi của Nguyên Hồng Nguyên Hồng thích tìm hiểu về lịch sử Trung Hoa, trong đó những nhân vật có khí phách ngang tàng, trung dũng, những hảo hán chiếm cảm tình của ông nhiều nhất. Mở đầu sự nghiệp viết văn từ năm 1936 với truyện ngắn Linh Hồn đăng trên Tiểu thuyết thứ 7 đã dần tạo nên tên tuổi của nhà văn Nguyên Hồng. Đến năm 1937, ông thực sự gây được tiếng vang trên văn đàn với tiểu thuyết Bỉ Vỏ. Đây không chỉ là bức tranh xã hội sinh động về thân phận những con người nhỏ bé dưới đáy như Tám Bính, Năm Sài Gòn mà còn là một câu chuyện gây tiếng vang lớn thật sự đưa Nguyên Hồng đi vào lòng độc giả nói riêng và toàn bộ cộng đồng tri thức nói chung. Bỉ vỏ dần được xuất hiện trên các mặt báo như một hiện tượng mới lúc bấy giờ và nhanh chóng nhận được giải thưởng từ Tự lực văn đoàn 1937. Cũng từ tác phẩm này, tác giả đã có những lời nhận xét và khẳng định đầu tiên từ nhà văn Thạch Lam “Tác giả tả một cách rõ ràng tuy nhanh chóng và có khi hơi vội vã. Văn lúc nào cũng minh bạch, giản dị, một đôi khi thấm thía rung động, có nhiều đoạn đẹp đẽ và sâu sắc. Những cảnh tả chân thực có vẻ sống sượng một cách vừa phải…” Là tiểu thuyết đầu tay, Bỉ vỏ ít nhiều vẫn tồn tại một cái nhìn lệch lạc và vấp phải những lỗi vụng về nhưng đó là lỗi sai của những người mới chập chững bước vào nghiệp viết, dần dần sẽ biến mất theo thời gian bằng những kinh nghiệm sau nhiều lần từng trải. Bìa sách Những ngày thơ ấu của Nguyên Hồng Sau tác phẩm này, uy tín và vị trí cũng như danh tiếng của Nguyên Hồng dần được xác lập trong văn đàn Việt Nam và ông đã thật sự trở thành nhà văn. Trong sự nghiệp theo đuổi viết lách, Nguyên Hồng là một trong số ít những nhà văn ngay từ khi cầm bút đã xác định được con đường của mình là suốt đời đi theo những con người cùng khổ. Chủ nghĩa nhân đạo thống thiết được thể hiện rõ nét trong cả thơ và văn của ông, với một cảm hứng nhiệt tình, sôi nổi và lao động không biết mệt mỏi khiến Nguyễn Tuân phải nói rằng “Nguyên Hồng là kẻ đam mê viết – Một kẻ bị ám ảnh bởi công việc ngoài viết ra không biết gì đến ăn mặc, ăn mặc xuềnh xoàng tới mức người ta tưởng là lập dị.” Sau này, nhà văn tiếp tục viết về cuộc đời của mình qua nhiều trang hồi ký khác như Bước đường viết văn của tôi, Những nhân vật ấy đã sống với tôi, Một tuổi thơ văn. Cách đây không lâu, những trang nhật ký của nhà văn cũng lần đầu tiên được gia đình công bố. Những trang nhật ký của ông được viết từ 1941 – 1982 không chỉ cho bạn đọc được biết về cuộc sống của nhà văn mà còn như được thấy cả một giai đoạn lịch sử, đặc biệt là về đời sống văn nghệ của đất nước trong suốt hơn nửa đầu thế kỷ XX. Nhật ký Nguyên Hồng ngay khi vừa ra mắt đã nhận được sự đón nhận nồng nhiệt của độc giả. Các tác phẩm để đời và phong cách văn chương đặc sắc Sinh ra ở Nam Định nhưng lớn lên và sống chủ yếu ở Hải Phòng nên có thể nói từng ngóc ngách nơi thành phố này Nguyên Hồng đều đã thuộc nằm lòng, ông khắc ghi trong trí nhớ từng gương mặt, từng số phận. Bìa sách truyện ngắn Nguyên Hồng đã được xuất bản Có lẽ cũng chính vì vậy mà hàng loạt tác phẩm ra đời đều thấm đẫm bóng hình của cuộc sống nơi đây và gắn liền với từng nhịp sống trên mảnh đất này. Rất nhiều truyện ngắn được xuất bản và bộ tiểu thuyết Cửa biển sáng tác từ năm 1961 tới 1976 gồm bốn tập Sóng gầm, Cơn bão đã đến, Thời kỳ đen tối và Khi đứa con ra đời dài đến hai chục ngàn trang in, ngồn ngộn hơi thở cuộc sống lao động, đấu tranh ở miền đất đầy sóng và gió này. Bộ tiểu thuyết này không chỉ là tác phẩm đồ sộ, kì công nhất cuộc đời của Nguyên Hồng mà còn là một trong những thiên tiểu thuyết dài nhất trong lịch sử văn học hiện đại Việt Nam. Với bản tính vốn nhẫn nại và kiên trì, Nguyên Hồng từng bước chinh phục hành trình viết lách bằng bút, bỏ bao nhiêu thời gian và tâm huyết để hoàn thành được Cửa biển, có thể nói đây là một tác phẩm đáng nể của ông. “Nghề văn là nghề nhọc nhằn, nghiệt ngã sòng phẳng lắm, nó không kể là già hay trẻ, viết lâu năm rồi hay mới viết. Nó cũng không có sự phân biệt “chiếu dưới”, “chiếu trên” mà nó đòi hỏi người viết phải lao động cật lực. Những con chữ anh viết phải được chắt ra từ cảm xúc thực, từ tim, óc, máu thịt anh chứ không thể “giả khượt”. Văn của anh nó là con anh, không thể con của anh lại giống con người khác, như thế là hủ hóa đấy. Văn chương nó không chấp nhận sự hủ hóa, sự giống nhau đâu.” Bất cứ ai đọc văn của Nguyên Hồng cũng có thể nhận thấy sự chân thực hiện lên rõ ràng và gần gũi hết sức, từng nhịp văn cứ thế thấm vào lòng người. Ông là người thẳng thắn và tôn thờ sự thành thật trong văn chương, vậy nên tác phẩm của ông toát lên một màu sắc đời thường bình dị. Nguyên Hồng nổi tiếng là người viết được ở nhiều thể loại, truyện ngắn Linh hồn được ông viết năm mười bảy tuổi đã được cô con gái của mình nói thế này “Tác phẩm đầu tay của cha tôi đã ra đời như thế đấy!… Một chàng trai mười bảy tuổi, nghèo đói đến lằn ranh của sự sống và cái chết, đã viết như ngày mai sẽ chết, để dâng tặng cho cuộc đời, cho tất cả những kiếp người đói khổ và cùng cực “những rung động cực điểm” của trái tim mình.” Dồn cả nhiệt huyết và say mê của đời người, Nguyên Hồng sau này cho ra đời các truyện ngắn và truyện vừa trong sự đón nhận hân hoan của độc giả như Bảy Hựu, Hai dòng sữa, Miếng bánh, Giọt máu, Đêm giải phóng, Giữ thóc. Nhà văn Nguyên Hồng cùng nhiều tác phẩm đặc sắc Giai đoạn 1936 tới 1939, ông tham gia phong trào Mặt trận Dân chủ ở Hải Phòng. Cũng trong khoảng thời gian này, Nguyên Hồng viết Những ngày thơ ấu, tập hồi ký viết về tuổi thơ cay đắng khắc nghiệt của chính mình và được đăng trên báo năm 1938, xuất bản thành sách vào năm 1940. Tháng 9 năm 1939, Nguyên Hồng bị mật thám bắt và bị đưa đi trại tập trung ở Bắc Mê Hà Giang không lâu sau đó. Bốn năm sau, Nguyên Hồng tham gia Hội Văn hóa Cứu quốc bí mật cùng với Nam Cao, Tô Hoài, Nguyễn Huy Tưởng. Nguyên Hồng là một trong những hội viên sáng lập Hội nhà văn Việt Nam năm 1953. Cuốn tiểu thuyết cuối cùng của ông là Núi rừng Yên Thế được viết năm 1980, cuốn này đang viết dở thì sức khỏe ông yếu đi và qua đời trước khi nó hoàn thành tại Tân Yên Bắc Giang. Nguyên Hồng và những chuyện chưa kể Nhà văn Nguyên Hồng là người có thói quen ghi nhật ký, trong những cuốn sổ tay của ông để lại mà gia đình có được, những trang nhật ký được bắt đầu từ năm 1941 và kéo dài đến cuối năm 1981. Qua những trang nhật ký của nhà văn, ta thấy hiển hiện cả một thời đại sống động và chân thực, trong đó nền văn học nước nhà trong suốt nửa đầu thế kỷ XX là rõ ràng hơn cả. Nguyên Hồng dẫn dắt người đọc bước qua phần nào cuộc đời của những nhà văn thế hệ ấy, biết được họ đã từng sống và viết như thế nào. “Nhật ký như là một phần cuộc sống của cha tôi. Ông viết hầu như là hàng ngày. Hay đúng hơn là hầu như mỗi sự kiện trong đời đều được ông ghi lại. Về gia đình, về các con, về người vợ thông minh nhưng gầy yếu, về người mẹ hiền từ, về bạn bè văn chương, về công việc viết lách cũng như công tác đoàn thể, về những sự kiện lớn trong nước và quốc tế, về những nhân vật mà ông bỏ nhiều công sức tìm hiểu cũng như những con người mà ông gặp hàng ngày, về những ước mơ hay dự định.” Năm 24 tuổi, nhà văn thành hôn với bà Vũ Thị Mùi, một người phụ nữ thông minh và lãng mạn. Bà biết tiếng Pháp, thích ngâm thơ nên dễ tìm thấy sự đồng điệu ở Nguyên Hồng, hai ông bà thường cùng nhau đọc thơ vào những lúc nhàn rỗi. “Họ nên duyên từ một lần, bố thuê người ta đan cho một chiếc áo len. Tuy nhiên, người này bận nên giới thiệu cho mẹ tôi đan. Mẹ tôi từ trước đã rất ngưỡng mộ tác giả của tiểu thuyết Bỉ vỏ nên nhận lời ngay.” Khác với các văn nghệ sĩ dành phần nhiều thời gian sáng tác, việc cơm áo gạo tiền để vợ lo toan thì Nguyên Hồng lại đỡ đần vợ rất nhiều trong cuộc sống. ”Mẹ tôi sức khỏe yếu và bận chăm nom bảy người con, công việc nhà như đi chợ, giặt quần áo, cơm nước… bố tôi thường không nề hà mà hay đỡ đần mẹ. Tôi nhớ có những ngày mẹ mệt, bố tôi rời trang bản thảo, liền bê ngay chậu quần áo lớn xuống suối giặt. Biết mẹ thích uống chè, nhà được ai biếu lạng nào, ông đều để phần và nhường cho bà dùng.” Với đam mê đọc sách từ nhỏ nên dù gia đình luôn túng thiếu nhưng trong nhà ông vẫn luôn có hai tủ sách, trong đó chủ yếu gồm sách kinh điển được dịch bằng tiếng Việt dành cho các con và sách tiếng Pháp cho ông. “Mỗi lần xuống Hà Nội giao bản thảo hay lấy tiền nhuận sách, ông đều mua sách về cho các con đọc.” – Lời của chị Nhã Nam, con gái Nguyên Hồng kể lại Các con ông vẫn nhớ như in hình ảnh người cha khắc khổ đạp xe từ Cầu Đen, Bắc Giang xuống Hà Nội, phía sau là chiếc cặp to đựng bản thảo và ít đồ ăn đạm bạc nhưng khi về trong hành lý của ông ngoài các tài liệu và các nhu yếu phẩm của gia đình bao giờ cũng có vài cuốn sách cho các con. Nguyên Hồng là một người cha vô cùng nghiêm khắc với con cái Đối với Nguyên Hồng, mỗi cuốn sách đều đáng quí, đáng trân trọng, ông nâng niu, gìn giữ vô cùng và yêu cầu các con khi cầm sách đọc cũng phải cẩn thận không được bẻ sách, đọc xong phải xếp ngay ngắn để khi cần có thể thấy ngay. Nguyên Hồng là người rất coi trọng bạn bè, khi ông cùng gia đình chuyển từ Hà Nội về Bắc Giang sinh sống năm 1959, các bạn văn nghệ sĩ hay lên chơi. Các nhà văn Nguyễn Tuân, Tô Hoài, Kim Lân, Nguyễn Huy Tưởng thường viết thư hẹn gặp nhau. Với nhà văn Nguyễn Tuân, dù tính cách rất trái ngược như Nguyễn Tuân đã nói với Nguyên Hồng từ khi hai người mới quen nhau thời trẻ ”Tôi là một người thích phá đình, phá chùa, mà anh thì đúng là một người ưa chuyện tô tượng đúc chuông…” Ấy vậy nhưng họ lại rất yêu quí và nể trọng nhau. Nguyên Hồng về Hà Nội bao giờ cũng phải gặp Nguyễn Tuân, đôi khi chỉ là để uống với nhau cốc bia, nói vài câu chuyện, tin tức. Ngày Nguyên Hồng mất, nhà văn Nguyễn Tuân rất đau lòng, Nguyễn Tuân lên Bắc Giang khi đám tang đã xong được một ngày. Trước nấm mồ người bạn, ông đã đau xót tưới lên đó những chén rượu quê. Nhiều tác phẩm của Nguyên Hồng đã được in ấn và xuất bản Ông đã lao động nghệ thuật say mê, hết mình và bền bỉ như một người thợ cho đến giây phút cuối của cuộc đời. “Trước khi ngồi vào bàn viết văn, ông chuẩn bị rất cẩn thận trải chiếu ra nền nhà, cái bàn viết bằng gỗ nhỏ được sắp xếp gọn với giấy viết, bút, nghiên mực… Tất cả chúng tôi đều hiểu, khi ông đã ngồi vào bàn viết là không được gây tiếng động, không được làm bất cứ việc gì phiền đến ông.” Năm 1982, sau chuyến công tác tại Quảng Ninh, Nguyên Hồng trở về nhà ở Bắc Giang. Mấy hôm trời mưa, tường bếp bị mưa xói lở nên ông xuống suối lấy đất trộn với rơm để trát lại bếp. Đi công tác về mệt và làm việc quá độ khiến ông trở bệnh, được vợ dìu vào nhà, ông nằm mê man và không tỉnh lại. Con trai ông sau này có kể lại, lúc Nguyên Hồng mất các con không ai ở cạnh, ông đi rất nhanh. Bà Mùi chỉ nghe ông mấp máy môi mấy từ bằng hơi thở rất yếu “Tiếc quá”, “Hội nhà văn, “Bác sĩ”. Tác phẩm Những ngày thơ ấu đã được tái bản nhiều lần Ông muốn vợ gọi cho bác sĩ, gọi cho Hội nhà văn báo tin và điều ông nuối tiếc là gì? Có lẽ là tác phẩm mà ông chưa hoàn thành? Ông đang viết về người anh hùng Hoàng Hoa Thám, bộ tiểu thuyết được ông dành rất nhiều tâm huyết và chuẩn bị tư liệu rất kỹ càng trong suốt mấy chục năm. Tập 1 đã xuất bản năm 1981, tập 2 đang còn dang dở trong sự tiếc nuối vô cùng của ông. Đó là một ngày đầu hè năm 1982, sự nghiệp của nhà văn ấy mãi mãi dừng lại ở trang 183 tập 2, trong bộ tiểu thuyết Núi rừng Yên Thế. Ông đã được truy tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật năm 1996. Nguyên Hồng sẽ mãi sống trong lòng nhiều thế hệ độc giả bằng Bỉ vỏ đầy ám ảnh, Những ngày thơ ấu cùng nhiều cảm xúc dâng trào và rất nhiều tác phẩm khác mang một chất rất riêng, rất lạ lùng không lẫn vào đâu được. Thùy Lam [HR][/HR] Đây là quyển hồi ký về những ngày thơ ấu đầy bi ai và tủi nhục của nhà văn Nguyên hồng. Các bạn đcọ xong rồi cho cảm nhận nhé !! Các file đính kèm Thật ra cuốn đỉnh cao nhất Nguyên Hồng là cuốn Cửa biển mấy ngàn trang đồ sộ vô cùng. Tiếc chưa ai đưa lên, mua sách còn không thấy. Chỉ có trong Nguyên Hồng toàn tập Phan Cự Đệ trong thư viện quốc gia còn File epub đính kèm sửa chút chính tả từ file prc bên trên. Bản PDF scan, NXB Văn hóa thông tin 2004, in chung Bỉ vỏ và Những ngày thơ ấu. ​Link PDF scan 14,7 Mb; 324 trang Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link Các file đính kèm hi còn tiều thuyêt "Sóng Gầm" của Nguyên Hồng Chia sẻ trang này

hồi ký nguyên hồng